MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTử Thi và Ký ỨcChương 2: Giả Thuyết Vòng Lặp

Tử Thi và Ký Ức

Chương 2: Giả Thuyết Vòng Lặp

1,039 từ · ~6 phút đọc

Bốn giờ sáng, tại trụ sở cảnh sát hình sự thành phố, phòng họp tầng ba vẫn sáng đèn. Mùi cà phê nguội và thuốc lá thoang thoảng trong không khí căng thẳng.

Lục Mặc đứng trước màn hình trình chiếu, ánh sáng từ máy chiếu hắt lên khuôn mặt anh ta, làm nổi bật sự mệt mỏi ẩn giấu sau vẻ ngoài nghiêm nghị. Trên màn hình là báo cáo chi tiết của Thẩm An, với các hình ảnh hiển vi về sợi nylon kỹ thuật và sơ đồ rạn nứt xương móng.

"Kết luận pháp y xác định đây là một vụ giết người. Hung khí là một loại dây cáp hoặc đai cứng, không co giãn. Điều này loại trừ khả năng gây án bộc phát," Lục Mặc trình bày, giọng anh ta không hề suy suyển dù đã thức trắng đêm. "Chúng ta đang tìm một hung thủ có sự chuẩn bị, có khả năng tiếp cận hoặc quen thuộc với vật liệu công nghiệp chuyên dụng."

Một trinh sát trẻ hỏi: "Nhưng tại sao lại chọn một phương thức che giấu sơ sài như vậy? Dấu vết vẫn còn đó."

Lục Mặc lắc đầu. "Không sơ sài. Dấu vết này gần như bị bỏ qua hoàn toàn trong báo cáo sơ bộ ban đầu, được xếp vào diện dây lưng hoặc quần áo. Chỉ có sự tỉ mỉ đến mức ám ảnh của Thẩm An mới phát hiện ra sợi nylon đó là bằng chứng quyết định. Hung thủ tin rằng không ai sẽ tìm thấy, hoặc nếu tìm thấy cũng không thể xác định được ý nghĩa của nó."

Anh ta lướt qua một slide mới, tập trung vào mô hình tâm lý. "Tư thế thi thể cho thấy sự bất ngờ tuyệt đối. Không có vết vật lộn. Điều này dẫn đến hai giả thuyết chính: thứ nhất, nạn nhân tin tưởng hung thủ; thứ hai, hung thủ có lợi thế thể chất tuyệt đối hoặc đã hạ độc nạn nhân trước khi ra tay."

"Nhưng báo cáo độc chất đã loại trừ chất gây mê hoặc chất độc phổ biến," một thám tử khác bổ sung.

"Đúng. Đó là lý do chúng ta quay lại giả thuyết sự tin tưởng. Hung thủ có thể là người quen, một đồng nghiệp, thậm chí là bạn bè thân thiết. Một người mà nạn nhân sẽ không bao giờ đề phòng." Lục Mặc kết luận. Anh ta nhìn vào bức ảnh nạn nhân, cố gắng tìm kiếm điểm yếu trong cuộc đời người đàn ông này.

Lúc này, Thẩm An bước vào phòng họp. Anh đã hoàn thành báo cáo giải phẫu chi tiết, khuôn mặt trắng bệch vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt vẫn trong veo và tỉnh táo. Anh mang theo một phong thái học thuật và nghiêm túc, khác hẳn sự năng động của đội cảnh sát.

Lục Mặc mời anh ta ngồi, sau đó yêu cầu Thẩm An bổ sung thêm thông tin.

Thẩm An mở laptop, hiển thị biểu đồ phân tích thời gian tử vong (PMI). "Dựa trên nhiệt độ trực tràng, độ cứng cơ tử thi (Rigor Mortis) và phân tích giai đoạn phân hủy của dịch thể võng mạc, thời gian tử vong được xác định trong khoảng hai mươi đến hai mươi lăm ngày trước khi được tìm thấy. Tức là, vài ngày sau khi nạn nhân được báo cáo mất tích."

"Điều này phù hợp với giả thuyết về sự chuẩn bị," Thẩm An tiếp tục. "Nơi tìm thấy thi thể là khu công nghiệp bỏ hoang, không có mái che hoàn toàn, nhưng thi thể được đặt ở vị trí ít bị ảnh hưởng bởi côn trùng và thời tiết khắc nghiệt, dù vẫn bị phân hủy. Điều này cho thấy sự chọn lọc địa điểm. Hung thủ muốn thi thể được tìm thấy, nhưng sau một thời gian đủ dài để che giấu bằng chứng ngoại vi."

Lục Mặc gõ nhẹ lên bàn. "Ý cậu là, hung thủ đang chơi đùa với chúng ta?"

"Tôi không gọi đó là chơi đùa, Thanh tra Lục. Tôi gọi đó là sự tự tin về khả năng che giấu chứng cứ. Hung thủ tin rằng sự phân hủy tự nhiên và thời gian sẽ làm mờ mọi dấu vết. Nhưng họ đã quên mất một điều: khoa học không có giới hạn thời gian," Thẩm An nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự quyết liệt không thể lay chuyển.

Thông tin của Thẩm An củng cố thêm phân tích tâm lý của Lục Mặc. Một kẻ giết người tự tin, có kiến thức chuyên môn hoặc kinh nghiệm với vật liệu công nghiệp, và có quan hệ gần gũi với nạn nhân.

"Được rồi. Hướng điều tra tập trung vào mối quan hệ công việc và các giao dịch kinh doanh của nạn nhân trong vòng sáu tháng qua," Lục Mặc ra lệnh. "Đặc biệt là các mối quan hệ liên quan đến vật liệu kỹ thuật hoặc dây cáp."

Anh ta quay sang Thẩm An. "Cậu nghỉ ngơi đi. Công việc của cậu ở hiện trường đã hoàn thành xuất sắc. Tôi sẽ báo cáo trực tiếp lên cấp trên về tính chất nghiêm trọng của vụ án dựa trên kết quả pháp y của cậu."

Thẩm An đứng dậy. "Tôi sẽ ở lại để tiếp tục phân tích độc chất nâng cao. Tôi muốn kiểm tra những chất hiếm mà kiểm tra cơ bản có thể bỏ sót. Tôi có cảm giác hung thủ có thể đã sử dụng một loại chất phụ trợ nào đó để giảm thiểu sự phản kháng của nạn nhân."

Lục Mặc nhìn vào đôi mắt kiên định của Thẩm An. Anh ta biết, một khi Thẩm An đã có trực giác khoa học này, anh ta sẽ không dừng lại. Sự đào sâu không ngừng này chính là điều khiến Thẩm An trở thành một chuyên gia không thể thay thế.

"Được. Nhưng đừng làm việc quá sức. Bằng chứng khoa học cần một cái đầu tỉnh táo," Lục Mặc dặn dò.

Thẩm An gật đầu. Anh hiểu sự quan tâm của Lục Mặc, nhưng sự thật vẫn còn nằm đâu đó trong những phân tử hóa học đang chờ anh làm sáng tỏ.