MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTử Thi và Ký ỨcChương 14: Cuộc Đối Đầu Mười Năm

Tử Thi và Ký Ức

Chương 14: Cuộc Đối Đầu Mười Năm

687 từ · ~4 phút đọc

Phòng thẩm vấn trở nên căng thẳng. Trịnh Kiệt xuất hiện với vẻ ngoài thô ráp, bất cần của một người quen thuộc với nhà tù và pháp luật. Hắn ta phủ nhận mọi liên quan đến Mã Dương và vụ án mất tích.

Lục Mặc không nhắc đến DNA ngay lập tức. Anh ta bắt đầu bằng cách nói về mười năm đã trôi qua.

"Mười năm là khoảng thời gian đủ dài để con người ta quên đi nhiều thứ, Trịnh Kiệt. Nhưng có những vết thương, dù đã lành, vẫn để lại sẹo," Lục Mặc nói.

Anh ta đặt bức ảnh X-quang vết thương ở tay Trịnh Kiệt lên bàn. "Vết cắt này. Anh nói đó là tai nạn trong lúc làm việc. Nhưng hồ sơ cho thấy nó là một vết cắt sâu, sắc, dứt khoát, phù hợp với một vật dụng nhỏ, sắc nhọn, được dùng để tự vệ. Nó không giống một tai nạn xây dựng."

Trịnh Kiệt nhìn vào bức ảnh X-quang, sự bình tĩnh giả tạo của hắn ta bắt đầu rạn nứt. Hắn không ngờ cảnh sát lại đào sâu vào một vết thương đã cũ.

"Đó là việc của mười năm trước, Thanh tra. Tôi đã bị kết án vì tội của mình," hắn ta lắp bắp.

Lục Mặc tiếp tục tấn công tâm lý. "Vết cắt đó xảy ra ngay sau khi sinh viên Mã Dương biến mất. Mã Dương làm thêm tại một quán cà phê gần nhà anh. Anh ta có một con dao rọc giấy nhỏ trong hộp đồ dùng cá nhân. Cậu ta đã dùng nó để tự vệ khi anh ta cố gắng tấn công cậu ta, đúng không?"

Lục Mặc đã đi một nước cờ mạo hiểm: sử dụng giả thuyết của Thẩm An về tính chất vết thương để buộc Trịnh Kiệt phải phản ứng.

Trịnh Kiệt đột ngột đập bàn, sự giận dữ và sợ hãi bùng phát. "Tôi không giết người! Tôi chỉ lấy ví của hắn ta! Hắn ta đã tấn công tôi trước!"

Lời thú nhận này là một bước đột phá quan trọng. Trịnh Kiệt thừa nhận có mặt tại hiện trường và có vật lộn với nạn nhân.

Tuy nhiên, hắn ta vẫn phủ nhận việc giết người, khẳng định sau cuộc vật lộn, Mã Dương đã bỏ chạy.

Lục Mặc biết, hắn ta đang nói dối. Không thể có một cuộc vật lộn gây ra vết thương sâu như vậy mà Mã Dương lại đột ngột biến mất hoàn toàn.

"Chúng ta đã tìm thấy vết máu của Mã Dương dính trên một mảnh vải nhỏ tại căn hộ của cậu ta, ngay sau khi cậu ta biến mất," Lục Mặc nói, giọng nói nặng trịch. "Mẫu máu đã mười năm tuổi, nhưng chúng tôi đã phân tích được DNA ti thể. Và nó liên kết trực tiếp với gia đình anh."

Lục Mặc đặt biểu đồ mtDNA đã được chuẩn bị sẵn lên bàn. Mặc dù Trịnh Kiệt không hiểu rõ về khoa học di truyền, nhưng hắn ta hiểu rõ sức nặng của bằng chứng.

Trịnh Kiệt nhìn vào biểu đồ, hắn ta hiểu rằng sự tỉ mỉ của khoa học đã không bỏ sót bất kỳ điều gì. Hắn ta sụp đổ, và cuối cùng, hắn ta bắt đầu kể lại sự thật:

Hắn ta đã theo dõi Mã Dương từ quán cà phê, cố gắng trộm cắp. Mã Dương phản kháng, gây ra vết thương ở tay Trịnh Kiệt. Trong lúc giằng co, Trịnh Kiệt đã đẩy Mã Dương ngã mạnh đập đầu xuống nền nhà, gây ra chấn thương sọ não dẫn đến tử vong ngay lập tức. Hắn ta đã hoảng sợ và phi tang thi thể ở một khu vực công trường mà hắn quen thuộc.

Mặc dù thi thể vẫn chưa được tìm thấy, lời thú tội của Trịnh Kiệt đã khớp hoàn toàn với bằng chứng vật chất (vết máu, vết thương) và mô hình tâm lý của vụ án.

Lục Mặc gọi cho Thẩm An: "Vụ án mười năm tuổi đã kết thúc. Nhờ DNA ti thể của cậu, hắn ta đã thú tội. Cảm ơn cậu, Thẩm An."