Lời thừa nhận ban đầu của Bác sĩ Dương Hạo về hành vi đe dọa nạn nhân đã mở ra một cánh cửa điều tra mới. Tuy nhiên, hắn ta vẫn kiên quyết phủ nhận việc giết người, lợi dụng bằng chứng ngoại phạm vững chắc tại hội thảo y khoa.
Lục Mặc biết, bằng chứng ngoại phạm này có thể là giả tạo, được dàn xếp một cách hoàn hảo. Nhưng để phá vỡ nó, anh cần một sự thật vật chất không thể chối cãi từ phòng giám định.
Anh gọi điện cho Thẩm An. "Dương Hạo đã thừa nhận hành vi đe dọa và giữ nạn nhân lại ba tuần trước khi vụ án xảy ra. Nhưng bằng chứng ngoại phạm của hắn quá sạch sẽ. Chúng ta đang cần một mắt xích trực tiếp giữa hắn và cái chết của nạn nhân."
Thẩm An đang phân tích hồ sơ phẫu thuật của Dương Hạo. Anh nhìn vào những con số và quy trình y khoa phức tạp, cố gắng tìm ra một sai lầm không thuộc phạm vi y học. "Tôi đang kiểm tra danh sách thuốc được sử dụng. Nếu hắn ta có thể tiếp cận thuốc giãn cơ, hắn chắc chắn cũng có thể sử dụng các loại thuốc khác để che đậy hành vi của mình."
"Chúng ta đã tìm thấy sợi nylon kỹ thuật trong phòng khám của hắn," Lục Mặc bổ sung. "Nhưng hắn nói đó là vật liệu cũ. Cậu có thể định lượng niên đại của sợi nylon đó không?"
"Rất khó. Các vật liệu tổng hợp thường không có quá trình phân hủy rõ rệt để xác định tuổi chính xác. Tuy nhiên, tôi có thể so sánh thành phần hóa học phụ gia và mức độ bào mòn vi mô của sợi nylon tìm thấy tại hiện trường và sợi nylon trong phòng khám." Thẩm An nói. Anh nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Đồng thời, Thẩm An tập trung vào vết bầm trên khuỷu tay nạn nhân. Anh đối chiếu mô hình vết bầm với kích thước bàn tay Dương Hạo (thông tin này được lấy từ hồ sơ khám bệnh).
"Thanh tra Lục, tôi đã hoàn thành phân tích mô hình vết bầm. Vết bầm này không chỉ là dấu hiệu của sự cầm nắm mạnh mà còn cho thấy đầu ngón tay cái của người gây ra vết thương đã tạo ra một lực xoáy nhẹ. Nếu ta có bản in dấu vân tay và kích thước tay của Dương Hạo, tôi có thể đối chiếu sinh trắc học sơ bộ với mô hình áp lực này."
Lục Mặc lập tức cung cấp dữ liệu. Hai giờ sau, kết quả đối chiếu sơ bộ gửi về: Mô hình áp lực trên vết bầm tương thích cao với kích thước và lực tác động từ ngón tay của Dương Hạo. Điều này củng cố thêm bằng chứng về hành vi bạo lực của hắn, chứng tỏ sự quen thuộc của hắn với việc kiểm soát nạn nhân.
Nhưng bằng chứng trực tiếp vẫn thiếu.
Thẩm An mệt mỏi gục xuống ghế, nhìn vào đống hồ sơ phẫu thuật của Dương Hạo. Bất chợt, một chi tiết làm anh chú ý: Dương Hạo đã thực hiện một ca tiểu phẫu ngoại trú ngay sau ngày nạn nhân mất tích.
"Tiểu phẫu," Thẩm An lẩm bẩm. Nếu Dương Hạo có vết thương nhỏ nào đó trong lúc vật lộn với nạn nhân, hắn sẽ có cơ hội che giấu hoặc tiêu hủy bằng chứng sinh học qua một ca phẫu thuật hợp pháp.
Anh lập tức gọi Lục Mặc: "Thanh tra Lục, kiểm tra hồ sơ ca tiểu phẫu của Dương Hạo. Chúng ta cần tìm bằng chứng về bất kỳ vết thương mới hoặc vết khâu nào trên tay hoặc cánh tay của hắn trong khoảng thời gian nạn nhân bị giết. Đặc biệt, hãy kiểm tra mẫu sinh thiết hoặc mô bệnh học của ca tiểu phẫu đó nếu còn lưu trữ."
Lục Mặc hiểu ngay ý đồ của Thẩm An. Đây là một cạm bẫy khoa học tinh vi. Nếu Dương Hạo có vết thương, có thể có máu của nạn nhân hoặc vết tích vật chất khác dính vào vết thương đó.
"Tôi sẽ điều tra ngay. Cậu tiếp tục kiểm tra các chất phụ gia trong sợi nylon," Lục Mặc nói. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa lý trí khoa học của Thẩm An và sự quyết đoán điều tra của anh đang đẩy họ tiến gần hơn đến sự thật tàn khốc.