MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTử Thi và Ký ỨcChương 4: Hố Sâu Của Sự Tin Tưởng

Tử Thi và Ký Ức

Chương 4: Hố Sâu Của Sự Tin Tưởng

975 từ · ~5 phút đọc

Việc phát hiện thuốc giãn cơ đã đẩy vụ án sang một ngã rẽ hoàn toàn mới. Lục Mặc chỉ đạo đội điều tra của mình vào lĩnh vực y tế và dược phẩm, sàng lọc các mối quan hệ xã hội của nạn nhân.

Trong quá trình điều tra, họ phát hiện nạn nhân có một người bạn thân là Dương Hạo, một Bác sĩ Chỉnh hình có phòng khám tư nhân. Bác sĩ Dương có giấy phép hợp pháp để mua và sử dụng một số loại thuốc gây tê và giãn cơ cho mục đích phẫu thuật.

Lục Mặc và đội của anh tiến hành khám xét phòng khám của Dương Hạo.

Phòng khám sạch sẽ, ngăn nắp. Mọi thứ dường như đều minh bạch và hợp pháp. Tuy nhiên, khi đội khám xét tiến vào phòng lưu trữ dụng cụ, một trinh sát phát hiện một chiếc hộp kim loại cất giấu kỹ dưới một chồng hồ sơ cũ. Bên trong là một cuộn dây cáp nylon kỹ thuật mới, loại chính xác với mẫu sợi Thẩm An tìm thấy trên cổ nạn nhân.

Lục Mặc đứng nhìn cuộn dây cáp, cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc đối với bản chất con người. Sự tin tưởng đã bị lợi dụng để che đậy một tội ác. Dương Hạo, người bạn thân nhất của nạn nhân, chính là nghi phạm lớn nhất.

Dương Hạo bị triệu tập về trụ sở. Anh ta vẫn giữ thái độ bình tĩnh, trấn tĩnh, phủ nhận mọi cáo buộc, khẳng định cuộn dây cáp là vật liệu cũ dùng để cố định thiết bị trong phòng khám và thuốc giãn cơ được dùng trong phẫu thuật.

Lục Mặc trực tiếp thẩm vấn Dương Hạo. "Anh có bằng chứng ngoại phạm nào vào đêm nạn nhân mất tích không, Bác sĩ Dương?"

"Tôi đã tham gia một hội thảo y khoa ở tỉnh lân cận. Có nhiều người làm chứng," Dương Hạo trả lời, giọng nói không hề run rẩy, sự điềm tĩnh giả tạo này càng khiến Lục Mặc cảm thấy khó chịu.

Cuộc thẩm vấn rơi vào bế tắc. Bằng chứng trực tiếp (dây cáp, thuốc) chỉ là chứng cứ gián tiếp, không đủ để buộc tội khi có bằng chứng ngoại phạm.

Lục Mặc gọi điện cho Thẩm An. "Chúng ta cần thêm. Chúng ta cần một bằng chứng không thể phủ nhận gắn kết Dương Hạo với thi thể hoặc hiện trường."

"Tôi hiểu," Thẩm An đáp. Anh đã đọc qua hồ sơ của Dương Hạo. "Gửi tất cả hồ sơ bệnh án và lịch sử phẫu thuật của hắn cho tôi. Đặc biệt là những ca phẫu thuật gần đây nhất."

Thẩm An tin rằng, nếu Dương Hạo là hung thủ, hắn ta sẽ không thể hoàn hảo tuyệt đối. Sẽ có một sai sót nhỏ, một sự vô ý nào đó bị bỏ sót.

Anh tập trung vào một chi tiết nhỏ trong phòng giám định: vết bầm trên cơ thể nạn nhân, vết bầm này nằm ở vị trí khuỷu tay, khá mờ nhạt và bị đánh giá là vết thương đời thường do va chạm.

Thẩm An yêu cầu trích xuất hình ảnh chi tiết của vết bầm này. Anh dùng phần mềm phân tích hình ảnh chuyên dụng để kiểm tra mật độ và màu sắc của vết bầm. Bằng khoa học, anh phát hiện ra vết bầm này không phải do va chạm đơn thuần. Nó được tạo ra bởi một áp lực kéo hoặc cầm giữ mạnh, được áp dụng khoảng hai đến ba tuần trước khi nạn nhân chết.

Đây là một chi tiết thời gian học vô cùng quan trọng. Nó cho thấy nạn nhân đã bị kiểm soát hoặc đe dọa trước khi bị sát hại, trái ngược với giả thuyết về sự bất ngờ tuyệt đối lúc tử vong.

Thẩm An gọi lại cho Lục Mặc.

"Thanh tra Lục, tôi tìm thấy một chi tiết nhỏ trên khuỷu tay nạn nhân. Vết bầm đó là do bị cầm nắm mạnh trong một thời gian ngắn, xảy ra khoảng ba tuần trước, tức là trước khi nạn nhân mất tích."

Lục Mặc nghe, ánh mắt anh ta lóe lên sự hiểu biết. "Cầm nắm mạnh? Cậu có thể so sánh kích thước vết bầm với bàn tay của nghi phạm không?"

"Đó là công việc của đội hiện trường, nhưng tôi có thể cung cấp tham số khoa học chính xác về lực tác động và độ lớn bề mặt tiếp xúc dựa trên độ sâu của vết bầm và sự phân hủy của hemoglobin," Thẩm An khẳng định. "Nếu Dương Hạo từng có hành vi đe dọa hoặc giam giữ nạn nhân trước đó, vết bầm này là bằng chứng về sự việc đó."

Lục Mặc quay lại phòng thẩm vấn, nhìn thẳng vào mắt Dương Hạo, người vẫn đang cố gắng tỏ ra thản nhiên, tự tin.

"Bác sĩ Dương, chúng ta hãy nói về cái đêm anh đe dọa nạn nhân ở phòng khám của anh. Vết bầm trên khuỷu tay phải của anh ta là do anh dùng lực quá mạnh khi cố gắng giữ anh ta lại, đúng không? Vết bầm đó đã xảy ra trước khi anh ta bị giết."

Khuôn mặt Dương Hạo thay đổi, sự điềm tĩnh sụp đổ trong khoảnh khắc. Lục Mặc biết anh ta đã tìm được lỗ hổng tâm lý trong lớp vỏ bọc hoàn hảo của hung thủ.

Sự kiên trì khoa học của Thẩm An và sự sắc bén điều tra của Lục Mặc đã tìm ra được chi tiết quan trọng nhất: vòng lặp đe dọa đã diễn ra trước khi vụ án xảy ra. Vụ án đã chuyển từ một cuộc điều tra bằng chứng vật chất sang một cuộc chiến tâm lý, nơi sự thật cuối cùng được tìm thấy trong những vết bầm nhỏ nhất.