Giọt nước mưa lạnh lẽo hòa lẫn với máu tươi từ trán chảy xuống, làm cay xè đôi mắt của Lục Trần.
Giữa quảng trường đá trắng của Vân Hải Tông, hắn đang quỳ đó, hơi thở đứt quãng. Xung quanh là hàng ngàn đệ tử đang nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, chế giễu. Đứng trước mặt hắn là Tô Dao – người từng là thanh mai trúc mã, người mà hắn đã dốc hết tâm huyết, gom góp từng viên linh thạch vụn để mua đan dược cho nàng tu luyện suốt ba năm qua.
Nhưng giờ đây, nàng lại khoác tay một thiếu niên sang trọng, ánh mắt nhìn hắn lạnh lùng như nhìn một đống rác rưởi.
"Lục Trần, đây là viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng ta dành cho ngươi. Cầm lấy nó và cút khỏi đây. Từ nay về sau, ngươi và ta không còn nợ nần gì nhau nữa."
Tô Dao ném một viên đá xám xịt xuống bùn lầy, ngay trước mặt Lục Trần. Vương Tử Hiên – tên thiếu gia bên cạnh nàng – nhếch mép cười khẩy, hắn dẫm đôi giày thêu chỉ vàng lên bàn tay đang run rẩy của Lục Trần, nghiến mạnh:
"Nghe rõ chưa phế vật? Một kẻ linh căn không có, cả đời chỉ xứng đáng làm phu phen như ngươi, lấy tư cách gì mà đòi trèo cao? Tô Dao bây giờ đã là đệ tử nội môn, còn ngươi… chỉ là một con chó rách rưới mà thôi!"
Tiếng cười rộ lên khắp quảng trường. Lục Trần cúi gằm mặt, bàn tay bị nghiến nến rỉ máu nhưng hắn không kêu một tiếng. Trong thâm tâm hắn là một sự trống rỗng đến cực hạn. Hắn là người xuyên không, mang theo tư duy của một gã thanh niên hiện đại, vốn tưởng rằng sẽ có một đời oanh liệt, nào ngờ lại rơi vào cảnh khốn cùng này.
【 Đinh! Phát hiện nhục nhã độ cấp SSS! Hệ thống Thần Hào Đa Vũ Trụ đang thức tỉnh… 】
Một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên trong đầu Lục Trần, khiến đồng tử hắn co rút lại.
【 Liên kết thành công! Chúc mừng ký chủ nhận được số dư ban đầu: 100.000.000.000.000.000 (Trăm triệu tỷ) Linh Thạch Cực Phẩm! 】
【 Hệ thống cảnh báo: Thân thể ký chủ hiện tại quá mức rách nát, không thể chứa đựng khí vận thần hào. Tự động khấu trừ 1 triệu tỷ linh thạch để tiến hành: Đúc Thân Thể Thần Hào! 】
"Cái gì?!" Lục Trần chưa kịp định thần thì một luồng ánh sáng màu tím sẫm từ chín tầng mây đột ngột giáng xuống.
Uỳnh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả quảng trường Vân Hải Tông rung chuyển dữ dội. Luồng ánh sáng ấy đặc quánh đến mức đẩy lùi tất cả mọi người ra xa hàng chục mét. Vương Tử Hiên và Tô Dao cũng không ngoại lệ, họ kinh hoàng nhìn về tâm điểm của luồng sáng.
Bên trong đó, Lục Trần cảm thấy xương cốt mình đang bị nghiền nát từng chút một. Nhưng sau cơn đau đớn tột cùng là một sự sảng khoái không thể diễn tả.
Hệ thống bắt đầu "đốt tiền". Từng dòng Linh Thạch Cực Phẩm biến thành những đạo lưu quang tím lịm, tràn vào cơ thể hắn. Xương cốt phàm trần bị thay thế bằng Linh Thạch Tinh Thủy cứng hơn cả kim cương. Máu đỏ nhạt nhẽo bị rút cạn, thay vào đó là Linh Dịch Cực Phẩm vàng óng ánh như mật ong.
Hơi thở của Lục Trần dần trở nên trầm ổn, mỗi nhịp tim đập như tiếng trống trận, chấn động cả không gian.
"Chuyện gì đang xảy ra? Thiên tượng dị biến? Có bảo vật xuất thế sao?" Chưởng môn Vân Hải Tông cùng các vị trưởng lão từ sâu trong đại điện lao ra, gương mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ kinh hãi.
Khi ánh sáng tím nhạt dần, một bóng người bước ra.
Đó vẫn là Lục Trần, nhưng dường như đã là một người hoàn toàn khác. Mái tóc đen dài tung bay, làn da hắn trắng như ngọc, mịn màng nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến người ta muốn quỳ lạy. Đặc biệt nhất là đôi mắt hắn, sâu thẳm như chứa đựng cả một kho tàng vô tận.
"Lục Trần… ngươi…" Tô Dao lắp bắp, nàng cảm nhận được một luồng linh khí đậm đặc chưa từng thấy tỏa ra từ người hắn. Chỉ cần hít một hơi, nàng cảm thấy tu vi bình cổ của mình bấy lâu nay lại có dấu hiệu lung lay.
Lục Trần không nhìn nàng, hắn chậm rãi nâng bàn tay lên. Bàn tay vốn thô ráp giờ đây hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.
Rào rào rào!
Từ hư không, hàng vạn, hàng triệu viên linh thạch lấp lánh như sao sa rơi xuống. Chúng không phải linh thạch hạ phẩm màu xám, cũng không phải trung phẩm màu xanh, mà tất cả đều là Linh Thạch Cực Phẩm tím lịm, tinh khiết không một chút tạp chất!
Trong chốc lát, núi linh thạch đã chất cao quá đầu người, che lấp cả quảng trường. Mùi hương thanh khiết của linh khí nồng đậm đến mức hóa thành những tầng sương mù mờ ảo.
"Linh thạch cực phẩm… Tất cả đều là cực phẩm?!" Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ run rẩy quỳ sụp xuống, nhặt một viên lên xem rồi hét lên như điên dại. "Một viên này… đủ để mua cả cái Vân Hải Tông của chúng ta!"
Lục Trần bước tới trước mặt Vương Tử Hiên – kẻ đang nằm dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn thản nhiên dẫm lên viên linh thạch vụn mà Tô Dao vừa ném ra, nghiền nó thành bụi phấn.
"Ngươi vừa nói, một viên linh thạch vụn đủ để ta sống một đời phàm nhân?" Lục Trần cúi xuống, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội như sấm truyền. "Vậy với núi linh thạch này, ta có thể mua được mạng của toàn gia tộc ngươi không?"
Vương Tử Hiên run cầm cập, tiểu tiện không tự chủ được. Hắn muốn nói gì đó nhưng uy áp từ cơ thể linh thạch của Lục Trần khiến hắn không thể thốt nên lời.
Lục Trần quay sang nhìn chưởng môn Vân Hải Tông đang đứng đờ đẫn phía xa, nói lớn:
"Chưởng môn, từ hôm nay, ta mua đứt cái tông môn này. Giá bao nhiêu, ngươi cứ ra con số, ta trả gấp mười lần. Điều kiện duy nhất là…"
Hắn chỉ tay về phía Tô Dao và Vương Tử Hiên.
"…Trục xuất hai kẻ này, phế đi tu vi, để bọn họ cầm lấy viên linh thạch vụn kia mà sống hết phần đời còn lại."
Toàn trường im lặng. Gió thổi qua núi linh thạch phát ra những tiếng leng keng vui tai, nhưng với Tô Dao, đó là tiếng chuông tang cho sự tham lam của chính mình. Nàng nhìn Lục Trần – người giờ đây tỏa sáng như một vị thần, và nhận ra rằng, nàng không chỉ đánh mất một người yêu mình, mà còn đánh mất cả một thế giới.
Lục Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh vô tận của đồng tiền đang chảy trong huyết quản. Tu tiên? Hắn không cần tu theo cách của họ.
Hắn có tiền, và tiền của hắn… chính là quy luật của thế giới này.