Sau khi để lại một núi linh thạch khiến cả Vân Hải Tông chao đảo, Lục Trần rời đi trong sự cung kính đến run rẩy của các vị trưởng lão. Hắn không cần phi kiếm, cũng chẳng cần linh thú tọa kỵ. Mỗi bước chân của hắn đạp trên hư không, linh khí tự động ngưng kết thành những đóa hoa sen tím lấp lánh đỡ lấy bàn chân, đó chính là đặc quyền của một cơ thể được đúc từ một triệu tỷ linh thạch cực phẩm.
Điểm đến đầu tiên của Lục Trần là Vạn Bảo Thành – đô thị giao thương sầm uất nhất khu vực Đông Nam lục địa. Nơi đây, vàng bạc chỉ là rác rưởi, linh thạch mới là tôn nghiêm.
Tại trung tâm thành phố, sàn đấu giá Vạn Bảo Các đang tổ chức buổi đại lễ nghìn năm có một. Những nhân vật máu mặt từ các vương triều, những lão quái vật ẩn thế đều tề tựu về đây.
Lục Trần bước vào sảnh lớn với bộ y phục giản đơn nhưng khí chất thoát tục. Ngay lập tức, gã quản sự tại cửa chặn hắn lại, ánh mắt đầy sự khinh khỉnh: "Vị tiểu huynh đệ này, hôm nay Vạn Bảo Các chỉ tiếp đón khách quý có tài sản trên mười vạn linh thạch trung phẩm. Ngươi... có đi nhầm chỗ không?"
Lục Trần không nói một lời, hắn tùy ý búng tay. Một viên linh thạch tím lịm, tỏa ra linh vụ đậm đặc như thực thể rơi vào tay gã quản sự. "Cái này đủ làm vé vào cửa không?"
Gã quản sự chết lặng, đôi mắt trợn ngược như sắp rớt ra ngoài. "Linh... Linh thạch cực phẩm? Không, đây là cực phẩm trong cực phẩm! Đại nhân, xin mời vào thiên tự phòng! Tiểu nhân có mắt không tròng, xin đại nhân đại xá!"
Hắn dẫn Lục Trần lên căn phòng xa hoa nhất, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ sàn đấu giá.
Buổi đấu giá diễn ra vô cùng sôi nổi với những món thần binh, đan dược nghìn năm. Nhưng Lục Trần chỉ tựa lưng vào ghế ngọc, nhắm mắt dưỡng thần. Đối với hắn, những thứ đó quá "rẻ tiền", không đủ để hệ thống tính điểm tiêu phí.
Cho đến khi, món hàng cuối cùng được đưa lên sân khấu.
Đó là một chiếc lồng sắt lớn, phủ vải đen. Khi tấm vải được kéo xuống, cả khán phòng ồ lên kinh ngạc, sau đó là những tiếng cười cợt bẩn thỉu. Bên trong lồng là một cô gái tộc Cáo (Fox-girl) gầy gò, đôi tai lông xám rũ xuống tuyệt vọng, cơ thể chằng chịt những vết roi và xích sắt hằn sâu vào da thịt. Đôi mắt nàng màu xanh lục, dù kiệt quệ nhưng vẫn ánh lên sự bất khuất.
"Món hàng cuối cùng: Nô lệ tộc Cáo, mang huyết mạch Thiên Hồ nhưng đã bị phế bỏ linh căn, hiện tại chỉ là phàm nhân. Giá khởi điểm: 10 vạn linh thạch hạ phẩm!"
"Mười một vạn!" "Mười lăm vạn! Mua về làm ấm giường cũng không tồi!" Tiếng đấu giá vang lên hỗn loạn. Lúc này, tại một phòng VIP đối diện Lục Trần, giọng nói của Vương Tử Hiên – kẻ vừa bị trục xuất khỏi tông môn bỗng vang lên đầy hằn học: "Ta ra 50 vạn! Con nhóc này ta mua về để cho đám thủ hạ chơi đùa!"
Hóa ra gia tộc họ Vương đã dùng quan hệ để bảo lãnh hắn vào đây. Hắn muốn dùng tiền để giải tỏa nỗi nhục vừa chịu ở Vân Hải Tông.
Tô Dao đứng bên cạnh hắn, ánh mắt nhìn cô gái tai thú đầy sự ghen tị và độc địa: "Tử Hiên ca ca thật hào phóng, loại súc sinh này chỉ đáng giá bấy nhiêu thôi."
Cô gái trong lồng sắt khẽ run lên, đôi tay gầy gộc nắm chặt lấy thanh sắt lạnh lẽo. Nàng biết, nếu rơi vào tay kẻ kia, cái chết sẽ là sự giải thoát duy nhất.
"Một tỷ linh thạch cực phẩm."
Giọng nói trầm thấp của Lục Trần vang lên, không lớn nhưng lại như sấm sét giữa trời quang, lấn át toàn bộ âm thanh của sàn đấu giá.
Cả khán phòng im bặt. Người đấu giá trên sân khấu đánh rơi cả chiếc búa gỗ. Vương Tử Hiên nhảy dựng lên, gào thét: "Đứa nào?! Đứa nào dám phá rối? Một tỷ cực phẩm? Ngươi có biết đó là con số gì không? Cả cái vương triều này cũng không đào ra nổi một tỷ viên cực phẩm!"
Lục Trần chậm rãi bước ra ban công phòng VIP. Ánh sáng từ cơ thể hắn tỏa ra khiến núi linh thạch cực phẩm trong kho hệ thống bắt đầu cộng hưởng.
"Là ta." Lục Trần thản nhiên nhìn xuống. "Ta không chỉ mua nàng, ta mua luôn cả cái Vạn Bảo Các này. Từ giờ phút này, ai dám ra giá cao hơn ta một viên, ta tặng hắn cả tòa thành này."
Hệ thống điên cuồng thông báo: 【 Đinh! Ký chủ tiêu phí 1 tỷ linh thạch cực phẩm để mua một nô lệ trị giá 10 vạn hạ phẩm. Độ phung phí: Cấp độ Thần Thoại! 】 【 Thưởng: Nâng cấp huyết mạch cho đối tượng lên Thần Thú Cửu Vĩ Thiên Hồ. Thưởng ký chủ: Công pháp "Thần Hào Trấn Thiên Thủ". 】
Lục Trần phớt lờ hệ thống, hắn nhẹ nhàng hạ cánh xuống sân khấu. Trước ánh mắt kinh hãi của vạn người, hắn vung tay một cái, sợi xích sắt trên người cô gái tai thú vỡ vụn thành từng mảnh.
Hắn cởi chiếc áo choàng dát chỉ vàng của mình, nhẹ nhàng khoác lên bả vai run rẩy của nàng. "Ngươi tên gì?"
Cô gái ngơ ngác nhìn nam nhân trước mặt. Ánh sáng từ người hắn ấm áp như mặt trời, hơi thở của hắn khiến những vết thương trên người nàng thần kỳ khép miệng. Nàng lắp bắp: "Tiểu... Tiểu Cửu..."
"Tiểu Cửu, nín đi." Lục Trần lau đi giọt nước mắt trên mặt nàng. "Từ nay về sau, thế giới này không ai có quyền bắt ngươi quỳ xuống. Kẻ nào bắt ngươi khóc, ta dùng tiền mua mạng cả tộc hắn."
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía phòng VIP của Vương Tử Hiên. "Quản sự đâu? Vương gia vừa rồi ra giá 50 vạn đúng không? Ta trả gấp đôi giá đó để mua cái lưỡi của hắn. Làm được không?"
Gã quản sự Vạn Bảo Các run rẩy quỳ xuống: "Đại nhân đã ra lệnh, đừng nói là cái lưỡi, ngay cả đầu của hắn tiểu nhân cũng dâng lên!"
"Không cần đầu." Lục Trần lạnh lùng. "Cắt lưỡi, phế tu vi, ném ra ngoài đường cho ăn xin. Tiền, ta không thiếu. Ta chỉ thiếu người tiêu tiền giúp ta thôi."
Lục Trần bế Tiểu Cửu lên. Trong vòng tay hắn, nàng cảm thấy một sự an toàn chưa từng có. Nàng không biết người đàn ông này là ai, nhưng nàng biết, vận mệnh của nàng – và của cả thế giới này – đã thay đổi kể từ khoảnh khắc hắn vung ra một tỷ linh thạch đó.
"Chủ nhân..." Tiểu Cửu khẽ gọi, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của Lục Trần.
Lục Trần mỉm cười, nhìn về phía chân trời xa xăm. Một tỷ linh thạch? Đó mới chỉ là hạt cát trong sa mạc tài sản của hắn. Hành trình hiện đại hóa cái thế giới lạc hậu này, giờ mới chính thức bắt đầu.