Gió tuyết của tháng Chạp gào rú qua những khe đá tại dãy núi Trường Bạch. Tô Diệp khoác chiếc áo lông cáo màu trắng xám, đôi giày da bò dẫm lên tuyết tạo thành những tiếng "lạo xạo" đều đặn. Nàng đang đi tìm "Tuyết Linh Chi" – loại thảo dược mười năm mới nở một lần giữa tiết trời khắc nghiệt nhất.
"Đại Hôi, đứng lại!" Tô Diệp khẽ gọi con sói già đang chạy phía trước.
Con sói dừng lại, tai dựng đứng, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa. Tô Diệp nhíu mày, nàng ngửi thấy trong gió lạnh không chỉ có mùi của tuyết, mà còn có mùi máu tanh nồng nặc. Nàng thận trọng tiến về phía bờ suối đã đóng băng một nửa.
Giữa những phiến đá lởm chởm, một thân hình cao lớn đang nằm sấp, bộ giáp da đã nát bươm, lộ ra những vết chém sâu hoắm còn rỉ máu. Tuyết xung quanh hắn đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm đến gai người.
Tô Diệp lạnh lùng nhìn cái xác sắp đóng băng kia. Quy tắc của nàng là: Không cứu người lạ, không cứu kẻ mang binh khí, không cứu kẻ sắp chết. Nhưng khi nàng định quay lưng đi, bàn tay của người đàn ông kia bỗng khẽ cử động, nắm chặt lấy vạt áo choàng của nàng.
"Cứu... báo thù..." Giọng hắn khản đặc, nhỏ như tiếng gió thoảng.
Tô Diệp cúi xuống, dùng mũi chân lật người hắn lại. Một khuôn mặt cương nghị nhưng trắng bệch vì mất máu hiện ra. Dù trong cơn hấp hối, đôi lông mày kiếm của hắn vẫn nhíu chặt, toát lên một vẻ uất ức và sát khí rợn người.
"Báo thù?" Tô Diệp cười nhạt, đôi môi mỏng khẽ cong lên. "Ta không cứu kẻ muốn báo thù. Vì kẻ báo thù thường đoản mệnh, lãng phí thuốc của ta."
Thế nhưng, mắt nàng bỗng chạm vào miếng ngọc bội vỡ nát đeo trên cổ hắn – đó là tín vật của gia tộc họ Hàn, những người mà mẫu thân nàng trước khi chết từng dặn phải báo đáp.
"Hàn gia..." Tô Diệp thở dài, ánh mắt phức tạp. "Coi như hôm nay ta xui xẻo."
Nàng lấy từ trong túi ra một viên thuốc màu đen truyền thống, ép hắn nuốt xuống. Đây là "Tục Mệnh Đan" cực quý, có thể giữ cho hơi tàn không tắt trong vòng sáu canh giờ. Nàng vẫy tay gọi Đại Hôi: "Kéo hắn về. Nếu hắn chết trên đường, tối nay ngươi sẽ có thêm một bữa thịt hổ."
Con sói già rên hừ hừ, ngoạm lấy cổ áo của người đàn ông rồi lôi đi trên tuyết. Tô Diệp đi phía sau, xóa sạch dấu vết máu. Nàng không biết rằng, việc nhặt "cục nợ" này về sẽ kết thúc cuộc đời ẩn dật bình yên của nàng, và bắt đầu một huyền thoại mới về vị Tướng quân nông dân và yêu nữ độc y.