Hàn Thừa tỉnh lại sau ba ngày hôn mê sâu. Cảm giác đầu tiên là đau, cơn đau như hàng ngàn mũi kim đâm vào xương tủy. Hắn cố gắng mở mắt, đập vào mắt là trần nhà bằng gỗ đơn sơ và mùi thảo dược nồng nặc đến nhức đầu.
"Tỉnh rồi à?" Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.
Hàn Thừa khó khăn quay đầu lại. Một cô gái đang ngồi bên bàn, tay đang thoăn thoắt thái một loại củ gì đó đen sì. Nàng không nhìn hắn, nhưng áp lực tỏa ra khiến vị chiến thần như hắn cũng phải dè chừng.
"Đây là đâu? Cô là ai?" Hắn khàn giọng hỏi, tay định tìm kiếm thanh kiếm quen thuộc nhưng chỉ thấy một khoảng không trống rỗng.
"Y quán Vô Danh. Ta là chủ nợ của ngươi." Tô Diệp đặt con dao xuống, tiến lại gần giường. Nàng bóp mạnh vào vết thương trên vai hắn khiến hắn nghiến răng ngăn tiếng hét. "Mạng của ngươi trị giá mười vạn lượng bạc. Thuốc của ta dùng cho ngươi trị giá năm vạn lượng. Tổng cộng ngươi nợ ta mười lăm vạn lượng."
Hàn Thừa sửng sốt: "Cô... cô cứu người chỉ vì tiền sao?"
"Không vì tiền thì vì cái gì? Vì lòng tốt sao?" Tô Diệp mỉa mai. "Nhìn ngươi xem, giờ này chắc chắn đang bị triều đình truy nã, một xu dính túi cũng không có. Vậy nên, ta cho ngươi một con đường sống. Ở lại đây làm người hầu hạ việc vặt trong ba năm để trừ nợ. Hết ba năm, ngươi muốn đi báo thù hay đi chết thì tùy."
Hàn Thừa nhìn xuống đôi bàn tay vốn để cầm binh quyền nay run rẩy không sức lực, rồi nhìn cô gái trước mặt. Hắn hiểu rằng, nếu bước ra khỏi cửa phủ này lúc này, hắn sẽ chết ngay lập tức. Hắn cần thời gian để hồi phục, cần một nơi ẩn nấp.
"Được. Ta đồng ý." Hắn nhắm mắt, nén nỗi nhục nhã vào lòng.
"Tốt. Tên của ngươi từ nay là 'A Thừa'. Nhiệm vụ hằng ngày là gánh nước từ suối về, bổ củi, và dọn dẹp chuồng cho Đại Hôi."
Hàn Thừa trợn mắt: "Đại Hôi là ai?"
Vừa dứt lời, một con sói xám to lớn lững thững bước vào phòng, nhe hàm răng sắc nhọn nhìn hắn như nhìn một miếng mồi ngon.
"Đó là đại ca của ngươi." Tô Diệp thản nhiên nói rồi bước ra ngoài. "Mau dậy đi, củi trong bếp đã hết rồi."
Vị đại tướng quân lừng lẫy thiên hạ, nay bắt đầu cuộc đời "nông dân" đầy bi hài dưới tay một cô nàng độc y quái chiêu. Hắn không ngờ rằng, những ngày tháng gánh nước bổ củi này lại là những ngày yên bình nhất trong cuộc đời bão táp của mình.