MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Nhà Ta Muốn Làm NôngChương 3: SÓNG NGẦM DƯỚI CHÂN NÚI

Tướng Quân Nhà Ta Muốn Làm Nông

Chương 3: SÓNG NGẦM DƯỚI CHÂN NÚI

824 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của dãy Trường Bạch, Hàn Thừa đã phải lết thân hình đau nhức ra khỏi giường. Hắn mặc bộ quần áo vải thô màu xám mà Tô Diệp để lại – nó hơi ngắn so với vóc dáng cao lớn của hắn, trông vô cùng buồn cười.

Nhìn đống gỗ thông cứng ngắc chất cao như núi ở sân sau, Hàn Thừa hít một hơi thật sâu. Hắn cầm lấy chiếc rìu rỉ sét, định dùng lực mạnh để bổ một nhát thật dứt khoát. Nhưng vừa vung tay lên, vết thương trên ngực lại rách ra, máu thấm qua lớp băng gạc trắng.

"Chậc, đúng là vô dụng."

Tiếng nói vang lên từ phía hiên nhà. Tô Diệp đang ngồi đó, tay cầm một rổ thảo dược, thong thả nhặt nhạnh. Nàng không nhìn hắn, nhưng lời nói lại như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của hắn.

"Người của Hàn gia chỉ biết dùng sức trâu thôi sao? Nhìn cho kỹ đây."

Nàng đứng dậy, bước lại gần, lấy chiếc rìu từ tay hắn. Đôi bàn tay nàng trông mềm yếu là thế, nhưng khi nàng vung rìu, động tác lại vô cùng uyển chuyển, nhẹ nhàng như đang múa. Chiếc rìu rơi xuống, một tiếng "rắc" giòn tan, súc gỗ thông cứng đầu chia làm hai nửa đều tăm tắp.

"Bổ củi cũng như đánh trận, phải dùng cái đầu để tìm ra điểm yếu của đối thủ, chứ không phải dùng sức mạnh thô lỗ." Nàng ném chiếc rìu lại cho hắn. "Bổ hết đống này trước khi ta đi hái thuốc về, nếu không trưa nay chỉ có nước lã mà uống."

Hàn Thừa nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần sau rặng cây, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô gái này... thực sự không hề đơn giản. Cách nàng di chuyển, cách nàng điều khiển lực đạo, đó là kỹ năng của một bậc thầy võ học, hoặc chí ít là một người đã trải qua sự tôi luyện cực khổ.

Hắn bắt đầu thử lại. Lần này, hắn không cố dùng sức mà quan sát những đường vân trên thớ gỗ. Nhát rìu thứ nhất trượt. Nhát thứ hai lệch. Nhưng đến nhát thứ mười, hắn đã tìm thấy cảm giác. Tiếng gỗ nứt vang lên đều đặn trong khu vườn yên tĩnh. Đại Hôi nằm gần đó, lim dim đôi mắt, có vẻ đã công nhận "tên nô bộc" này hơn một chút.

Buổi trưa, Tô Diệp trở về với một gùi đầy các loại nấm và rễ cây lạ. Nàng nhìn đống củi đã được xếp gọn gàng, trong mắt thoáng hiện một tia hài lòng cực kỳ nhỏ nhoi.

"Vào ăn cơm đi."

Bữa cơm chỉ có cháo ngô và một đĩa rau rừng xào, nhưng với một người đã nhịn đói và bị truy sát nhiều ngày như Hàn Thừa, đây là mỹ vị nhân gian. Hắn ăn một cách ngốn ngấu, hoàn toàn quên mất phong thái lịch thiệp của một vị tướng quân trước đây.

"Ăn chậm thôi, không ai tranh của ngươi đâu." Tô Diệp lạnh lùng đẩy bát nước mát về phía hắn. "Ăn xong thì đi gánh nước. Suối cách đây hai dặm về phía Đông, nhớ đừng có làm đổ dù chỉ một giọt, nếu không ngươi phải quay lại gánh bát thứ hai."

Hàn Thừa nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, bỗng nhiên hỏi: "Tại sao cô lại sống ở đây một mình? Với tài năng của cô, vào kinh thành làm ngự y cũng không khó."

Tô Diệp dừng đũa, đôi mắt nàng bỗng chốc trở nên sâu thẳm và đầy sát khí: "Kinh thành là nơi người ta giết nhau bằng nụ cười và lời nói. Ta thích ở đây với sói hơn là ở đó với người. Và ngươi cũng nên nhớ, cái tên 'Hàn Thừa' đã chết rồi. Ở đây chỉ có gã sai vặt A Thừa thôi. Hiểu chưa?"

Sát khí tỏa ra từ người nàng khiến Hàn Thừa kinh ngạc. Đây không phải là sát khí của một võ tướng, mà là của một kẻ đã bước ra từ vũng máu, một kẻ đã nếm trải sự phản bội đến tận cùng. Hắn chợt hiểu ra, hai người họ – bằng cách này hay cách khác – đều là những kẻ bị thế giới này ruồng bỏ.

Chiều hôm đó, bóng dáng cao lớn của một vị tướng quân gánh hai thùng nước kĩu kịt trên vai đi giữa rừng thông đã trở thành một cảnh tượng kỳ lạ tại núi Trường Bạch. Những sóng gió từ cung đình dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho tiếng chim hót và mùi khói bếp thanh bình. Nhưng cả hai đều biết, sự yên bình này chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn hơn đang âm thầm kéo đến.