Mùa xuân ở núi Trường Bạch thường đến muộn, nhưng một khi đã đến, nó khiến vạn vật trỗi dậy mạnh mẽ. Những mầm non của thảo dược bắt đầu nhú lên sau lớp tuyết tan, và đó cũng là lúc Tô Diệp bận rộn nhất.
Hàn Thừa, hay giờ đã quen với cái tên "A Thừa", đang hì hục cuốc một mảnh đất nhỏ phía sau y quán. Đôi bàn tay từng cầm kiếm bách chiến bách thắng giờ đây phủ một lớp chai sần mới của lao động đồng áng. Hắn mặc chiếc áo vải thô đã sờn, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt cương nghị. Dù vất vả, nhưng hắn cảm thấy cơ thể mình đang hồi phục một cách thần kỳ. Những bát thuốc đắng ngắt của Tô Diệp dường như đã khơi thông những huyệt đạo bị tổn thương bấy lâu.
"A Thừa, gánh phân bón ra đây cho ta." Tô Diệp đứng bên luống thuốc, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng đã bớt đi vài phần gắt gỏng.
Hàn Thừa dừng cuốc, lau mồ hôi, khẽ càu nhàu: "Tô cô nương, ta dù sao cũng là người bệnh đang hồi phục, nàng dùng ta còn hơn dùng trâu thế này, không sợ ta gục ngã sao?"
Tô Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt tỉa lá: "Người chết rồi còn không kêu ca, ngươi sống sờ sờ ra đó thì phàn nàn cái gì? Muốn ăn cơm tối thì mau chân lên."
Hàn Thừa lắc đầu cười khổ. Hắn đã dần quen với cái tính khí "độc miệng" của nàng. Nhưng ngay khi hắn định nhấc đòn gánh lên, con sói Đại Hôi đang nằm phơi nắng dưới gốc tùng bỗng đứng bật dậy. Đôi tai nó dựng đứng, ánh mắt xanh biếc nhìn chằm chằm về phía con đường mòn duy nhất dẫn lên núi.
Một lúc sau, tiếng bước chân lạo xạo vang lên. Một nhóm khoảng năm người đàn ông, khoác áo lông thú, tay cầm cung tên và dao săn, dáng vẻ phong trần của những thợ săn lâu năm xuất hiện. Tuy nhiên, Hàn Thừa lập tức nhận ra điểm bất thường: Bước chân của họ quá vững, khoảng cách giữa các bước đi đều tăm tắp, và đôi mắt họ không hề nhìn vào cây cỏ để tìm thú rừng, mà lại đảo quanh quan sát địa hình y quán.
"Xin hỏi, đây có phải y quán Vô Danh của Tô thần y không?" Kẻ dẫn đầu, một gã đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, lên tiếng. Hắn cố tỏ ra lịch sự nhưng bàn tay lại đặt hờ lên chuôi dao dắt bên hông.
Tô Diệp đứng thẳng dậy, phủi nhẹ đôi bàn tay dính đất, ánh mắt nàng thản nhiên nhưng sâu thẳm: "Nơi này không tiếp khách lạ. Nếu tìm thuốc, xuống chân núi có hiệu thuốc của Trần lão gia. Mời đi cho."
Gã vết sẹo cười hắc hắc, ánh mắt hắn bỗng lướt qua người Hàn Thừa đang đứng phía sau. Dù Hàn Thừa đã cúi đầu và dùng nón lá che nửa mặt, nhưng khí chất của một vị tướng quân không dễ gì giấu kín được.
"Chúng ta từ xa tới, nghe danh cô nương y thuật cao siêu, lại có một gã sai vặt vạm vỡ thế này bảo vệ, quả là danh bất hư truyền." Hắn tiến thêm một bước, giọng đầy vẻ dò xét. "Vị huynh đệ kia, trông người quen lắm, không biết đã từng gặp ở đâu chưa?"
Hàn Thừa siết chặt cán cuốc, gân xanh trên tay nổi lên. Hắn biết, thân phận của mình có lẽ đã bị nghi ngờ. Đám người này chắc chắn không phải thợ săn, mà là mật thám của triều đình hoặc sát thủ của vương gia phản nghịch đang lùng sục tàn dư của Hàn gia.
Tô Diệp bỗng nhiên bước lên phía trước, chắn ngang tầm mắt của gã vết sẹo. Nàng khẽ tung một nắm bột mịn vào không khí, một mùi hương thanh khiết nhưng lạ lùng lan tỏa.
"Trường Bạch sơn không thiếu hổ báo, nhưng thứ đáng sợ nhất chính là tò mò. Nếu các vị còn không đi, e là tối nay núi này sẽ có thêm năm cái mộ xanh đấy."
Gã vết sẹo khựng lại, hắn bỗng thấy đầu óc choáng váng nhẹ. Nhìn thấy con sói lớn đang nhe răng gầm gừ và gã người hầu to lớn đang nhìn mình như nhìn kẻ chết, hắn biết hôm nay chưa thể manh động.
"Được, chúng ta đi. Nhưng Tô cô nương, núi cao đường dài, giữ gìn sức khỏe."
Đoàn người quay lưng rời đi. Hàn Thừa nhìn theo bóng họ, lòng nặng trĩu: "Họ đã nghi ngờ rồi. Nơi này không còn an toàn cho nàng nữa. Tô Diệp, nàng nên đuổi ta đi thì hơn."
Tô Diệp quay lại, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh miệt: "Ngươi nghĩ ta cứu ngươi vì thương hại sao? Ta cứu ngươi là để trả nợ. Khi nào chưa làm đủ ba năm, ngươi có chết cũng phải chết ở y quán này. Đi gánh nước đi, đừng có đứng đó mà diễn trò anh hùng!"
Nói xong, nàng quay lưng đi vào nhà, nhưng Hàn Thừa thấy đôi vai nàng khẽ run nhẹ. Nàng đang sợ, nhưng không phải sợ cho bản thân mình, mà là sợ sự bình yên mười năm qua đang dần sụp đổ.