Đêm đó, núi Trường Bạch đón một trận mưa tuyết muộn. Những hạt mưa lẫn trong tuyết rơi tí tách trên mái ngói gỗ, tạo nên một không gian u tịch. Hàn Thừa không ngủ, hắn ngồi trên giường, tay mân mê thanh kiếm cũ đã được hắn lén mài sắc lại.
Bên ngoài, Đại Hôi bỗng sủa một tiếng ngắn rồi im bặt.
Hồng hộc!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, cánh cửa y quán bị đá văng. Năm gã thợ săn ban chiều cùng với mười kẻ bịt mặt khác ập vào. Chúng không nói một lời, vung kiếm nhắm thẳng vào giường của Hàn Thừa mà chém.
Nhưng giường trống không.
"Tìm ta sao?"
Giọng nói của Hàn Thừa vang lên từ trên xà nhà. Hắn lao xuống như một con đại bàng vồ mồi, thanh kiếm trong tay vẽ lên một đường vòng cung lạnh lẽo. Hai kẻ đi đầu ngã gục ngay lập tức mà chưa kịp kêu lên một tiếng.
"Hắn chính là Hàn Thừa! Giết hắn sẽ được vạn lượng vàng!" Gã vết sẹo hét lớn, vung đao xông tới.
Cùng lúc đó, từ phía phòng trong, Tô Diệp bước ra. Nàng không cầm vũ khí, chỉ cầm một chiếc bình nhỏ bằng sứ. Nàng thong thả dạo bước giữa đám sát thủ như đang đi dạo trong vườn hoa. Mỗi khi có kẻ định tiếp cận nàng, nàng lại khẽ hất tay, một làn khói tím hoặc bột trắng bay ra, khiến kẻ thù lăn lộn trên đất, da thịt thối rữa ngay lập tức.
"Aaa! Độc! Con mụ này dùng độc!"
Hàn Thừa kinh ngạc nhìn Tô Diệp. Đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng ra tay thật sự. Không hề có sự thương xót, động tác của nàng tàn nhẫn và chuẩn xác đến đáng sợ. Nàng không chỉ là một y sĩ cứu người, nàng thực sự là một "độc thủ" có thể giết người trong vô hình.
Trận chiến diễn ra nghẹt thở trong không gian chật hẹp của y quán. Hàn Thừa dùng kiếm kỹ của một vị tướng quân để cản phá những đòn tấn công chính diện, còn Tô Diệp dùng độc để khống chế đám đông. Sự phối hợp của họ, một cương một nhu, một sáng một tối, vô tình tạo thành một bức tường thành không thể phá vỡ.
Gã vết sẹo thấy tình hình không ổn, định lén lút tiếp cận từ phía sau để bắt giữ Tô Diệp làm con tin. Nhưng hắn đã quên mất một thành viên nữa của y quán. Đại Hôi từ bóng tối lao ra, ngoạm chặt lấy cổ họng hắn, lôi xềnh xệch ra sân tuyết.
Chỉ trong vòng chưa đầy một nén hương, mười lăm kẻ sát thủ đã nằm la liệt. Máu hòa cùng mưa tuyết nhuộm đỏ cả sân vườn mà Hàn Thừa vừa mới cuốc ban sáng.
Hàn Thừa thu kiếm, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn sang Tô Diệp, thấy nàng đang đứng lặng yên, nhìn đống thi thể với ánh mắt trống rỗng.
"Nàng có sao không?" Hắn bước tới định chạm vào vai nàng.
Tô Diệp lùi lại một bước, giọng nàng run rẩy: "Nhìn xem... ngôi nhà của ta, khu vườn của ta... tất cả đều bị vấy bẩn bởi máu của các người. Hàn Thừa, ngươi chính là một tai họa!"
Dứt lời, nàng chạy vào trong phòng và đóng chặt cửa lại. Hàn Thừa đứng lặng giữa sân tuyết lạnh lẽo, lòng hắn thắt lại. Hắn hiểu, sự bình yên mà nàng cố gắng gìn giữ mười năm qua đã chính thức tan vỡ vào đêm nay. Và kẻ mang đến sự tàn phá đó, không ai khác chính là hắn.