Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi nhưng bầu không khí tại y quán nặng nề như chì. Hàn Thừa dành cả buổi sáng để dọn dẹp các thi thể, chôn cất họ ở một thung lũng xa và rửa sạch vết máu trên sân. Hắn làm tất cả một cách lặng lẽ, không dám đối mặt với Tô Diệp.
Đến tận buổi chiều, Tô Diệp mới bước ra khỏi phòng. Nàng mang theo một chiếc rương nhỏ bằng gỗ đen, đặt lên bàn gỗ giữa sân.
"A Thừa, lại đây." Nàng gọi tên hắn, nhưng không còn vẻ gắt gỏng như mọi ngày.
Hàn Thừa bước tới, đứng đối diện nàng. Tô Diệp mở chiếc rương ra. Bên trong không phải thảo dược, mà là một bộ y phục dạ hành màu đen và một lá thư đã ố vàng.
"Ngươi muốn biết tại sao ta lại cứu người của Hàn gia không?" Tô Diệp nhìn sâu vào mắt hắn. "Mẫu thân ta, vốn là trưởng nữ của phủ Công tước bị oan sai năm xưa. Cha ta bị xử tử, mẫu thân ta mang theo ta trốn chạy đến đây. Chính ông nội của ngươi, Hàn lão tướng quân, đã lén thả chúng ta đi và cấp cho chúng ta một số tiền để sống sót."
Hàn Thừa sửng sốt. Hóa ra mối nhân duyên này đã bắt nguồn từ đời trước.
"Mẫu thân ta dặn, nếu gặp người Hàn gia gặp nạn, phải trả bằng mọi giá. Đêm qua, ta đã giết người. Quy tắc của y gia đã bị ta phá vỡ. Ta không còn có thể sống thanh thản ở đây được nữa." Tô Diệp thở dài, nàng lấy ra từ đáy rương một miếng ngọc bội hình hoa diệp – thứ mà hắn nhận ra chính là biểu tượng của một tổ chức y thuật bí mật đã biến mất từ lâu.
"Những kẻ đêm qua chỉ là toán quân tiên phong. Triều đình sẽ sớm phái đại quân tới đây. A Thừa, ta không thể để y quán này trở thành mồ chôn của chúng ta."
Hàn Thừa nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng. Hắn không còn xưng là "người hầu" nữa, mà dùng giọng của một vị tướng quân trước trận đánh lớn: "Tô Diệp, nợ của ta với nàng, ba năm không thể trả hết. Nếu nàng không thể sống bình yên ở đây, vậy thì hãy đi cùng ta. Ta sẽ dẫn nàng về kinh thành, chúng ta sẽ lật lại vụ án của cha nàng, đòi lại công bằng cho Hàn gia. Ta hứa, dù phải dùng đến giọt máu cuối cùng, ta cũng sẽ bảo vệ nàng như cách nàng đã bảo vệ ta bên suối tuyết ngày ấy."
Tô Diệp nhìn hắn, một tia sáng nhỏ nhoi hiện lên trong đôi mắt tĩnh lặng của nàng. Nàng không gật đầu ngay, nhưng nàng cũng không hất tay hắn ra nữa.
"Kinh thành rất đáng sợ, ngươi chắc chứ?"
"Có nàng bên cạnh, ta không sợ trời, cũng chẳng sợ đất."
Hàn Thừa mỉm cười, nụ cười lần đầu tiên chân thật kể từ khi hắn bị phản bội. Họ quyết định đốt cháy y quán Vô Danh để xóa sạch dấu vết. Khói đen bốc lên nghi ngút giữa tuyết trắng rừng xanh. Một y sĩ lạnh lùng, một tướng quân thất thế và một con sói già bắt đầu cuộc hành trình trở về trung tâm của bão tố quyền lực.
Đường về kinh thành xa xôi vạn dặm, đầy rẫy chông gai, nhưng giờ đây họ không còn cô độc. Trong lòng mỗi người đã có một ngọn lửa nhỏ đang cháy, sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông khắc nghiệt của lòng người.