Ngọn lửa thiêu rụi y quán Vô Danh vẫn còn âm ỉ khói giữa màn tuyết trắng. Tô Diệp đứng lặng nhìn nơi mình đã gắn bó mười năm tan thành mây khói, gương mặt nàng không lộ chút biểu cảm, nhưng đôi bàn tay giấu trong tay áo khẽ run lên. Hàn Thừa đứng phía sau, hắn hiểu nỗi đau của việc mất đi mái nhà. Hắn tiến lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.
"Đừng nhìn nữa. Sau này, ta sẽ đền cho nàng một y quán lớn hơn, đẹp hơn ở bất cứ nơi nào nàng muốn."
Tô Diệp hất tay hắn ra, lạnh lùng nói: "Lo cho cái mạng của ngươi trước đi. Với gương mặt này của ngươi, chỉ cần đi vào trấn nhỏ dưới núi, chưa đầy một nén hương đã bị quan quân trói lại lĩnh thưởng."
Nàng lấy từ trong gùi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa một loại bột màu nâu vàng và một vài hũ cao sáp kỳ lạ. Nàng ra hiệu cho Hàn Thừa ngồi xuống một tảng đá phẳng.
"Ngồi yên, không được cử động."
Đôi bàn tay mềm mại, mát lạnh của nàng bắt đầu chạm vào da mặt hắn. Hàn Thừa nín thở. Ở khoảng cách gần như thế này, hắn có thể ngửi thấy mùi hương thảo dược thanh khiết tỏa ra từ người nàng, thấy cả những sợi tóc mai lòa xòa trước trán nàng. Nàng rất tập trung, tỉ mỉ bôi thứ cao sáp lên đường nét cương nghị của hắn.
Chỉ sau nửa canh giờ, dưới bàn tay ma thuật của Tô Diệp, vị chiến thần Hàn Thừa lừng lẫy đã biến mất. Thay vào đó là một gã đàn ông trung niên khắc khổ, làn da ngăm đen, gò má cao và có một vết sẹo dài xấu xí chạy dọc mắt trái. Ngay cả đôi lông mày kiếm sắc sảo cũng bị nàng phù phép trở nên thưa thớt và thô kệch.
"Xong rồi. Từ giờ ngươi là phu quân của ta, một gã thợ săn nghèo tên là A Đại. Ta là thê tử đau ốm của ngươi, chúng ta đang trên đường lên kinh thành tìm thuốc chữa bệnh."
Hàn Thừa nhìn hình bóng mình phản chiếu dưới làn nước suối, không khỏi kinh ngạc. Nàng không chỉ giỏi độc thuật, mà thuật dịch dung này cũng đã đạt đến mức thượng thừa. Hắn gật đầu, cố gắng hạ thấp giọng cho khàn đặc hơn: "Được, nương tử. Chúng ta xuất phát thôi."
Tô Diệp khựng lại khi nghe hai chữ "nương tử", nàng lườm hắn một cái cháy mặt: "Ngậm miệng lại. Chỉ khi có người ngoài mới được gọi như thế."
Họ bắt đầu đổ đèo. Con sói Đại Hôi đi bên cạnh, lông của nó cũng được nàng nhuộm bằng nước lá cây thành một màu vàng đất bẩn thỉu, trông không khác gì một con chó săn già nua hung dữ.
Khi bóng tối dần bao trùm, họ nhìn thấy ánh đèn le lói của trấn Lạc Diệp dưới chân núi. Đây là trạm dừng chân đầu tiên, cũng là nơi kiểm soát gắt gao nhất vì là cửa ngõ duy nhất ra khỏi vùng Trường Bạch. Hàn Thừa siết chặt tay nải, trong đó giấu thanh kiếm đã bọc kín bằng vải bố. Hắn biết, kể từ giây phút này, mỗi bước đi đều là đánh cược với tử thần.