Trấn Lạc Diệp đêm nay mưa phùn lất phất, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Ngay cổng trấn, hàng chục binh lính mặc giáp trụ, tay cầm đuốc sáng rực, kiểm tra gắt gao từng người qua đường. Trên tường thành, bức chân dung của Hàn Thừa được dán khắp nơi với mức giá treo thưởng cao ngất trời.
Tô Diệp nằm trong lòng Hàn Thừa, nàng che mặt bằng một chiếc khăn lụa cũ, thỉnh thoảng lại ho lên vài tiếng nghe vô cùng đau đớn. Hàn Thừa trong vai gã thợ săn A Đại, khom lưng dắt theo con "chó săn" già, vẻ mặt lo lắng, sợ hãi tiến lại gần tên lính canh.
"Đứng lại! Đi đâu đêm hôm thế này?" Một tên cai ngục hống hách chặn đường, dí đuốc sát vào mặt Hàn Thừa.
Hàn Thừa run rẩy, giọng nói khàn đặc: "Bẩm quan lớn, nương tử nhà tiểu dân bị bệnh phổi đã lâu, thuốc trên núi không còn tác dụng. Tiểu dân dành dụm được ít tiền bạc, muốn đưa nhà tôi vào trấn tìm đại phu chữa trị. Xin quan lớn khai ân cho qua."
Tên lính nhìn Hàn Thừa với ánh mắt nghi ngờ, rồi lại nhìn sang người phụ nữ đang ho rũ rượi trong tay hắn. Hắn dùng mũi giáo hất chiếc khăn che mặt của Tô Diệp lên. Dưới ánh đuốc, gương mặt Tô Diệp tái mét, môi thâm tím, và trên cổ hiện ra những vết mẩn đỏ đáng sợ.
"Lùi lại! Bệnh này là bệnh gì?" Tên lính hốt hoảng lùi lại vài bước, sợ lây bệnh.
Tô Diệp cố sức nói, giọng thều thào: "Quan lớn... cứu mạng... tôi không muốn chết..." Nàng vừa nói vừa vươn bàn tay run rẩy định nắm lấy áo tên lính.
"Thôi thôi! Đi mau! Đúng là đen đủi, gặp ngay bọn mang dịch bệnh." Tên cai ngục ghê tởm phất tay. "Mang nó đi nhanh đi, kẻo lây cho cả trấn bây giờ!"
Hàn Thừa vội vàng cảm ơn rối rít, dìu Tô Diệp nhanh chóng bước qua cổng trấn. Ngay khi khuất bóng quân lính vào một con hẻm nhỏ, Tô Diệp lập tức đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng trở lại, hoàn toàn không còn vẻ hấp hối lúc nãy.
"Nàng diễn giỏi thật." Hàn Thừa thở phào, trong lòng thầm bái phục.
"Vết đỏ trên cổ là thuốc nhuộm, môi tím là do ta ngậm lá độc nhẹ." Tô Diệp thản nhiên lau đi những vết hóa trang trên cổ. "Chúng ta phải tìm một tửu quán để nghỉ chân. Đêm nay quan quân sẽ lùng sục khắp các nhà trọ lớn, chúng ta tìm nơi nào xập xệ nhất mà vào."
Họ chọn một quán trọ nhỏ nằm sâu trong ngõ cụt, nơi chỉ dành cho những phu khuân vác nghèo khổ. Căn phòng chỉ có một chiếc giường tre ọp ẹp và mùi ẩm mốc nồng nặc.
"Đêm nay ngươi ngủ dưới đất, ta ngủ trên giường." Tô Diệp ra lệnh, rồi nàng lấy ra một ít lương khô chia cho hắn.
Hàn Thừa ngồi xuống góc phòng, tựa lưng vào vách gỗ. Hắn nhìn bóng lưng Tô Diệp dưới ánh đèn dầu leo lét, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn là một đại tướng quân, từng sống trong phủ đệ sang trọng, vậy mà giờ đây hắn lại thấy căn phòng ẩm thấp này thật ấm áp. Có lẽ vì ở đây, hắn không phải đối mặt với những lời nịnh hót hay âm mưu ám hại, chỉ có một cô gái nhỏ bé nhưng mạnh mẽ đang cùng hắn sẻ chia hoạn nạn.
"Tô Diệp," Hắn khẽ gọi. "Sau khi về kinh thành, nếu ta lấy lại được sự trong sạch cho Hàn gia, nàng... nàng có muốn ở lại kinh thành không?"
Tô Diệp im lặng hồi lâu, rồi nàng thổi tắt nến. Trong bóng tối, giọng nàng nhạt nhẽo: "Ngủ đi. Chuyện tương lai, để xem mạng của ngươi có giữ được đến kinh thành hay không đã."
Hàn Thừa mỉm cười, hắn biết tính nàng vẫn vậy. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, thầm thề rằng nhất định phải đưa nàng đến đích an toàn.