Sáng hôm sau, trấn Lạc Diệp trở nên náo động hơn bình thường. Quan quân tăng cường tuần tra, tiếng vó ngựa rầm rập trên phố. Tô Diệp và Hàn Thừa trong bộ dạng thợ săn cũ kỹ lẻn ra khỏi trấn bằng cửa phụ, hướng về phía thành Thái Nguyên – một thành trì lớn có mạng lưới thông tin phức tạp.
Khi đi ngang qua một rừng trúc bên lề đường, Đại Hôi bỗng gầm gừ nhỏ. Hàn Thừa lập tức cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm. Từ sau bụi trúc, một nhóm người đang vây quanh một chiếc xe ngựa sang trọng nhưng bị gãy trục.
"Này huynh đệ thợ săn, có thể giúp một tay không?" Một người đàn ông mặc y phục quản gia, gương mặt lo lắng chạy lại phía họ.
Hàn Thừa định từ chối để tránh phiền phức, nhưng Tô Diệp đã đi tới. Nàng nhìn thấy bên trong xe ngựa là một lão nhân đang thở dốc, gương mặt tím tái – triệu chứng của người bị hen suyễn nặng giữa tiết trời ẩm ướt.
"Ông ấy sắp chết rồi." Tô Diệp nói thẳng thừng.
Người quản gia hốt hoảng: "Cô nương biết y thuật sao? Xin hãy cứu lão gia nhà chúng tôi! Chúng tôi là người của tiêu cục Trường An, trên đường đi giao hàng thì gặp nạn."
Hàn Thừa khẽ nhíu mày. Tiêu cục Trường An? Đó là tiêu cục lớn nhất nhì Trung Nguyên, có quan hệ mật thiết với quân đội. Nếu cứu được người này, có lẽ họ sẽ có một lớp bảo vệ vững chắc để vào thành. Hắn nhìn Tô Diệp, khẽ gật đầu.
Tô Diệp bước lên xe, nàng lấy từ trong gùi ra một cây châm bạc, đâm nhanh vào huyệt đạo trên cổ lão nhân, đồng thời cho ông uống một viên thuốc nhỏ. Chỉ vài hơi thở sau, lão nhân dần lấy lại nhịp thở đều đặn, sắc mặt hồng hào trở lại.
Lão nhân mở mắt, nhìn thấy Tô Diệp, ánh mắt ông bỗng chốc sững lại. Ông nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội hình hoa diệp treo lủng lẳng bên hông nàng – thứ mà nàng vô tình để lộ khi đang cấp cứu.
"Cô nương... miếng ngọc này..." Giọng lão nhân run rẩy.
Tô Diệp nhanh chóng giấu miếng ngọc vào trong áo, lạnh lùng nói: "Chỉ là vật rẻ tiền nhặt được thôi. Ông đã ổn rồi, chúng tôi đi đây."
"Khoan đã!" Lão nhân ngồi dậy, cung kính chắp tay. "Lão phu là Lâm Vạn Sơn, chủ của tiêu cục Trường An. Ân cứu mạng của cô nương, Lâm mỗ không bao giờ quên. Các vị định đi đâu? Nếu không chê, hãy lên xe của chúng tôi, tiêu cục sẽ hộ tống các vị một đoạn đường."
Hàn Thừa cảm thấy có gì đó không ổn trong ánh mắt của Lâm Vạn Sơn, nhưng trong tình cảnh này, việc đi cùng một đoàn tiêu cục lớn là cách tốt nhất để qua mặt quan quân.
"Được, vậy phiền Lâm lão gia." Hàn Thừa trả lời.
Trong suốt chuyến đi, Lâm Vạn Sơn thỉnh thoảng lại nhìn lén Tô Diệp và gã thợ săn đi cùng nàng. Ông ta nhận ra gã thợ săn này có những thói quen của người cầm binh – cách ngồi thẳng lưng, cách tay luôn đặt ở vị trí thuận tiện nhất để rút vũ khí.
Đến tối, khi đoàn tiêu cục dừng chân nghỉ ngơi, Lâm Vạn Sơn lén gặp Tô Diệp ở sau lán trại. Ông ta quỳ sụp xuống: "Tiểu thư... cuối cùng cũng tìm thấy người. Ngọc bội hoa diệp... người là con gái của Tô đại phu đúng không?"
Tô Diệp sững người, sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ người nàng: "Ông là ai? Tại sao lại biết cha ta?"
"Năm xưa cha người đã cứu mạng cả tiêu cục chúng tôi trước một vụ án oan. Chúng tôi vẫn luôn tìm kiếm người bấy lâu nay." Lâm Vạn Sơn khóc không thành tiếng. "Và vị đi cùng người... nếu lão phu không nhầm, đó chính là Hàn tướng quân, đúng không?"
Bí mật bị bại lộ nhanh hơn họ tưởng. Tô Diệp siết chặt thanh đoản đao trong tay, còn Hàn Thừa từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt như diều hâu nhìn chằm chằm vào lão nhân. Liệu đây là một đồng minh cứu mệnh, hay lại là một cái bẫy tinh vi khác đang chờ đợi họ ở phía trước?