Trong màn đêm tĩnh lặng của rừng trúc, không khí dường như đông cứng lại. Hàn Thừa bước ra từ bóng tối, thanh kiếm trong tay vẫn chưa rút khỏi bao nhưng sát khí tỏa ra khiến những chiếc lá trúc khô dưới chân cũng phải run rẩy. Hắn nhìn Lâm Vạn Sơn đang quỳ sụp dưới chân Tô Diệp, ánh mắt đầy sự dò xét.
"Lâm lão gia, ông là người làm ăn, chắc hẳn biết rõ giá trị của cái đầu trên cổ ta." Hàn Thừa trầm giọng, giọng nói khàn đặc của gã thợ săn giờ đây đã trở lại vẻ uy nghiêm của một vị tướng quân. "Giao nộp ta, tiêu cục của ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý đời đời. Tại sao lại chọn con đường nguy hiểm này?"
Lâm Vạn Sơn ngẩng đầu, đôi mắt già nua đỏ hoe, ông nhìn vào miếng ngọc bội hoa diệp trong tay Tô Diệp rồi lại nhìn Hàn Thừa: "Tướng quân, người khinh thường Lâm mỗ quá. Năm xưa, nếu không có Tô đại phu dùng cả tính mạng để chứng minh sự trong sạch cho tiêu cục chúng tôi trong vụ 'Quan ngân bị mất', thì hàng trăm anh em tiêu sư đã đầu lìa khỏi cổ. Món nợ máu đó, Lâm mỗ chưa bao giờ quên. Còn với Hàn gia, các người trấn thủ biên thùy, bảo vệ sự bình yên cho dân buôn chúng tôi, nếu Lâm mỗ phản bội người, chẳng khác nào tự đâm vào tim tổ tiên mình."
Tô Diệp thu lại thanh đoản đao, nhưng hơi thở của nàng vẫn còn dồn dập. Nàng đỡ Lâm Vạn Sơn đứng dậy, giọng nói đã bớt đi vài phần lạnh lẽo: "Ông nói cha tôi đã dùng tính mạng để cứu ông? Chẳng phải ông ấy bị khép tội mưu phản sao?"
Lâm Vạn Sơn thở dài, ra hiệu cho hai người vào sâu trong lán trại, nơi những kiện hàng lớn che chắn mọi ánh nhìn từ bên ngoài. Ông lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy cũ kỹ, bị cháy sém một góc.
"Đây là mật thư mà cha người đã gửi cho lão phu trước khi y gia bị tàn sát. Trong thư có nói, ông ấy phát hiện ra một sự thật kinh hoàng trong cung: Thái y viện đang âm thầm bào chế một loại độc dược mang tên 'Hủ Cốt Tán' để đầu độc những tướng lĩnh không chịu nghe lời. Hàn gia bị khép tội mưu phản không phải vì họ muốn phản, mà vì Hàn lão tướng quân đã phát hiện ra kho chứa loại độc này và định báo lên Hoàng thượng."
Hàn Thừa nghe đến đây, tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Hóa ra, thảm kịch của gia đình hắn và sự diệt vong của y gia Tô Diệp đều xuất phát từ một âm mưu đen tối.
"Kẻ đứng sau là ai?" Hàn Thừa gằn giọng.
"Là Thừa tướng đương triều – Cao Đức Minh. Hắn ta cấu kết với thế lực bí mật bên ngoài để làm yếu đi quân đội vương triều, nhằm độc chiếm quyền lực." Lâm Vạn Sơn hạ thấp giọng. "Đêm nay, các vị không thể đi một mình nữa. Đám quan quân ở trấn Lạc Diệp chỉ là quân tốt, quân chủ lực của Cao Thừa tướng đang đóng đô ở thành Thái Nguyên phía trước. Chúng đang lập một mẻ lưới lớn để bắt người."
Tô Diệp nhìn Hàn Thừa, nàng thấy trong mắt hắn không chỉ có hận thù, mà còn có một nỗi đau sâu sắc. Nàng khẽ chạm vào tay hắn, lần này không phải để thúc giục, mà là để an ủi. "Hàn Thừa, chúng ta không thể cứ thế xông vào. Chúng ta cần một kế hoạch."
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, một liên minh kỳ lạ giữa một tướng quân thất thế, một nàng độc y và một chủ tiêu cục già đã được hình thành. Họ không chỉ chiến đấu vì mạng sống, mà còn vì sự trong sạch của những linh hồn đã khuất.