Sáng hôm sau, đoàn tiêu cục Trường An tiếp tục hành trình hướng về thành Thái Nguyên. Hàn Thừa và Tô Diệp giờ đây đã cải trang thành những phu xe thấp kém, lẩn khuất giữa những kiện hàng to lớn. Con sói Đại Hôi được nhét vào một chiếc lồng sắt, ngụy trang thành một con chó săn bị thương.
Đường vào thành Thái Nguyên phải đi qua hẻm núi Tử Vong – một nơi địa thế hiểm trở, hai bên vách đá dựng đứng, chỉ có một con đường độc đạo nhỏ hẹp ở giữa. Đây là nơi lý tưởng nhất để phục kích.
"Mọi người tăng tốc! Qua khỏi hẻm núi này chúng ta sẽ nghỉ chân!" Lâm Vạn Sơn hô lớn, nhưng tay ông đã bí mật đặt lên chuôi kiếm.
Đúng lúc đoàn xe đi đến đoạn giữa hẻm núi, một tiếng sáo lảnh lót vang lên giữa vách đá. Ngay sau đó, hàng trăm mũi tên tẩm lửa từ trên cao lao xuống như mưa.
"Có phục kích! Bảo vệ kiện hàng!" Lâm Vạn Sơn hét lớn.
Đám phu xe vốn là những tiêu sư dày dạn kinh nghiệm lập tức lật ngược các kiện hàng, tạo thành một bức tường gỗ che chắn tên bay. Hàn Thừa không thể ẩn nấp được nữa. Hắn rút thanh kiếm từ trong bó củi, đôi mắt đỏ rực sát khí.
"Tô Diệp, nàng ở lại đây bảo vệ Lâm lão gia!"
Hắn đạp mạnh vào vách đá, mượn lực bay lên cao. Những mũi tên bay đến đều bị hắn gạt phăng một cách dễ dàng. Hàn Thừa như một bóng ma lướt đi giữa làn tên mũi đạn, tiếp cận những tên cung thủ đang nấp trên cao. Mỗi lần thanh kiếm của hắn vung lên, một mạng người lại ngã xuống.
Dưới đường, một toán sát thủ bịt mặt từ hai đầu hẻm núi tràn vào, chúng cầm những thanh đao dài, khí thế hung hãn. Tô Diệp không đứng yên quan sát. Nàng đứng trên nóc xe ngựa, tay liên tục tung ra những nắm bột màu xanh lục.
"Hít vào là chết, chạm vào là liệt! Các ngươi cứ việc xông tới!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự đe dọa.
Đám sát thủ thấy đồng bọn ngã xuống với gương mặt tím tái thì bắt đầu hoảng loạn. Nhưng chúng quá đông, một tên thủ lĩnh to lớn, tay cầm búa tạ xông về phía Tô Diệp. Hắn đã bịt mũi bằng vải tẩm thuốc, độc bột của nàng không có tác dụng ngay lập tức.
"Con nhóc miệng còn hôi sữa, chết đi!" Chiếc búa tạ nặng nề giáng xuống.
Tô Diệp bình tĩnh lùi lại, nàng rút từ trong tóc ra một cây châm dài bằng vàng đen, đâm thẳng vào huyệt đạo dưới nách của tên to lớn. Hắn sững người, cánh tay cầm búa bỗng chốc tê liệt, rơi bịch xuống đất. Ngay lúc đó, Hàn Thừa từ trên cao lao xuống, một kiếm xuyên tim tên thủ lĩnh.
"Nàng không sao chứ?" Hàn Thừa vừa chém gục một tên khác vừa hỏi.
"Lo cho bản thân ngươi đi!" Tô Diệp hét lên, chỉ tay về phía sau hắn.
Một toán cung thủ thứ hai xuất hiện, lần này chúng không dùng tên thường, mà dùng tên tẩm thuốc nổ. Những tiếng nổ "đùng đoàng" vang lên, khói bụi mịt mù, một kiện hàng lớn chứa đầy thảo dược quý của tiêu cục bốc cháy.
Trận chiến trở nên hỗn loạn. Lâm Vạn Sơn bị trúng một nhát đao vào vai, máu chảy ròng ròng. Những anh em tiêu sư ngã xuống ngày một nhiều. Hàn Thừa biết nếu cứ kéo dài, tất cả sẽ chết ở đây.
"Lâm lão gia! Cho người phá vòng vây phía Đông! Tôi và Tô Diệp sẽ chặn hậu!"
Hàn Thừa cầm lấy một bình rượu lớn từ trên xe, tưới lên thanh kiếm của mình rồi châm lửa. Thanh hỏa kiếm rực cháy trong tay vị chiến thần, tạo nên một cảnh tượng uy nghiêm đến nghẹt thở. Hắn lao vào giữa vòng vây quân thù như một con mãnh sư, mở ra một con đường máu cho đoàn tiêu cục thoát ra ngoài.