Sau cuộc huyết chiến tại hẻm núi Tử Vong, đoàn tiêu cục Trường An tơi tả cuối cùng cũng nhìn thấy tường thành cao ngất của Thái Nguyên. Họ chỉ còn lại một nửa số người, những kiện hàng quý giá cũng bị phá hủy gần hết. Lâm Vạn Sơn mặt mày xám xịt, nhưng ông vẫn kiên cường dẫn đoàn tiến về phía cổng thành.
Hàn Thừa và Tô Diệp giờ đây đã bị thương nhẹ. Bộ quần áo thợ săn của họ rách nát, thấm đẫm máu khô và tro bụi. Đại Hôi cũng bị trúng một mũi tên vào chân, nó khập khiễng đi bên cạnh Tô Diệp, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ.
"Đến nơi rồi." Lâm Vạn Sơn nói, giọng đầy mệt mỏi. "Thái Nguyên là căn cứ của phó tướng quân Lý Hùng – một kẻ từng là thuộc hạ cũ của Hàn lão tướng quân. Nhưng lão phu không biết giờ hắn thuộc phe nào."
Hàn Thừa nhìn bức tường thành đồ sộ, ký ức về những ngày cùng cha hành quân qua đây hiện về. "Lý Hùng... hắn là kẻ cơ hội. Nếu hắn biết ta còn sống, hắn sẽ cân nhắc xem mạng của ta trị giá bao nhiêu trước khi quyết định cứu hay nộp."
Họ vào thành dưới danh nghĩa một đoàn buôn bị cướp. Nhờ uy tín của tiêu cục Trường An, quân lính cổng thành không kiểm tra quá gắt gao. Lâm Vạn Sơn đưa họ đến một mật thất bí mật nằm dưới lòng một tiệm trà lâu năm của tiêu cục.
Tô Diệp lập tức bắt tay vào việc chữa trị vết thương cho mọi người. Nàng di chuyển như một con thoi giữa những người bị thương, đôi bàn tay thoăn thoắt khâu vết thương, bôi thuốc. Khi đến lượt Hàn Thừa, nàng dừng lại, nhìn vết chém sâu hoắm trên bắp tay hắn.
"Tại sao ngươi lại liều mạng như vậy?" Nàng vừa rửa vết thương vừa hỏi, giọng nói có chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra. "Ngươi có thể bỏ mặc tiêu cục và chạy thoát một mình mà."
Hàn Thừa nhìn nàng, mỉm cười nhạt: "Nếu ta bỏ mặc họ, ta không còn là người của Hàn gia nữa. Và nếu ta chạy một mình, ai sẽ bảo vệ nàng?"
Tô Diệp im lặng, nàng cúi đầu thật thấp để giấu đi đôi mắt đang nhòe lệ. Nàng luôn tỏ ra lạnh lùng, luôn nói rằng nàng cứu hắn chỉ vì tiền, vì nợ. Nhưng sau trận chiến hôm nay, nàng hiểu rằng trái tim mình đã lỡ nhịp vì người đàn ông này tự bao giờ.
Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa mật thất vang lên dồn dập. Một tiêu sư hớt hải chạy vào: "Lão gia! Tướng quân Lý Hùng đã bao vây tiệm trà! Hắn nói hắn biết Hàn tướng quân đang ở đây và muốn mời người ra 'đàm đạo'."
Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Lý Hùng hành động nhanh hơn họ tưởng. Liệu đây là một lời mời uống trà, hay là một chén rượu độc tiễn đưa?
Hàn Thừa đứng dậy, mặc kệ vết thương chưa băng bó xong, hắn khoác áo choàng lên vai: "Tô Diệp, nàng ở lại đây. Nếu sau một canh giờ ta không trở lại, hãy theo Lâm lão gia rời thành bằng đường hầm bí mật."
"Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi đi một mình sao?" Tô Diệp đứng dậy, tay cầm lấy túi độc dược hằng ngày. "Ngươi là người hầu của ta, chưa làm đủ ba năm, ta không cho phép ngươi chết dưới tay kẻ khác."
Hàn Thừa nhìn nàng, rồi bật cười lớn. Một y sĩ quái chiêu, một vị tướng quân kiêu hùng, họ cùng nhau bước ra khỏi mật thất, đối mặt với hàng ngàn quân lính đang chờ sẵn bên ngoài. Cuộc đấu trí và đấu lực thực sự tại thành Thái Nguyên mới chỉ bắt đầu.