MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Nhà Ta Muốn Làm NôngChương 13: BÀN TIỆC HỒNG MÔN

Tướng Quân Nhà Ta Muốn Làm Nông

Chương 13: BÀN TIỆC HỒNG MÔN

664 từ · ~4 phút đọc

Thành Thái Nguyên về đêm không hề yên tĩnh. Tiếng vó ngựa dẫm lên đá phiến kêu lạch cạch, tiếng giáp sắt va chạm khô khốc bao vây lấy tiệm trà của tiêu cục Trường An. Phía trước cửa tiệm, Lý Hùng – vị phó tướng quân đương triều, người từng là cấp dưới thân tín của cha Hàn Thừa – đang ngồi thong thả trên lưng ngựa, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào cánh cửa gỗ đóng chặt.

"Hàn Thừa, ta biết ngươi ở trong đó. Ra đây đi, chúng ta là người cũ, đừng để binh sĩ phải làm tổn thương nhau." Giọng Lý Hùng vang lên, trầm đục và đầy uy lực.

Cánh cửa tiệm trà từ từ mở ra. Hàn Thừa bước ra trước, y phục thợ săn đã rách nát nhưng khí chất vẫn sừng sững như ngọn núi. Theo sau hắn là Tô Diệp, nàng khoác chiếc áo choàng xám, tay giấu trong tay áo rộng, đôi mắt bình thản đến lạ lùng. Con sói Đại Hôi đi sát bên chân nàng, nhe nanh gầm gừ nhỏ.

Lý Hùng nhìn thấy Hàn Thừa, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp: "Quả nhiên là ngươi. Ngươi mạng lớn thật, bị truy sát đến mức đó mà vẫn sống sót trở về."

"Hàn gia chưa trả sạch nợ máu, ta làm sao dám chết?" Hàn Thừa lạnh lùng đáp, tay đặt lên chuôi kiếm.

Lý Hùng bật cười, phất tay cho binh sĩ lùi lại: "Đừng căng thẳng. Ta không đến để lấy đầu ngươi lĩnh thưởng. Nếu muốn, ta đã cho vạn tiễn xuyên tâm tiệm trà này rồi. Mời vào trong, ta có chuẩn bị một bàn tiệc nhỏ."

Trong phòng khách của tiệm trà, bàn tiệc được bày biện đơn giản nhưng không khí lại vô cùng căng thẳng. Lý Hùng rót một chén rượu, đẩy về phía Hàn Thừa: "Uống đi, rượu trắng Thái Nguyên, ngày xưa cha ngươi thích nhất."

Tô Diệp bỗng nhiên đưa tay chặn lại. Nàng lấy từ trong tóc ra một cây châm bạc, khẽ nhúng vào chén rượu. Châm bạc không đổi màu, nhưng nàng vẫn lắc đầu: "Rượu không độc, nhưng người rót rượu thì không chắc."

Lý Hùng nhìn Tô Diệp, nheo mắt: "Vị cô nương này là ai? Bản lĩnh không nhỏ, dám nghi ngờ cả ta?"

"Chủ nợ của hắn." Tô Diệp thản nhiên ngồi xuống cạnh Hàn Thừa. "Lý tướng quân, nói thẳng đi. Ngài muốn gì ở gã sai vặt của ta?"

Lý Hùng im lặng một hồi, rồi thở dài: "Hàn Thừa, ngươi nghĩ Cao Thừa tướng thật sự nắm hết quyền hành sao? Hắn chỉ là một con cờ thôi. Kẻ đứng sau vụ diệt môn Hàn gia còn đáng sợ hơn nhiều. Ta tuy là thuộc hạ cũ, nhưng ta cũng phải giữ lấy mạng sống của hàng vạn huynh đệ dưới trướng. Ta có thể thả các ngươi đi, thậm chí cung cấp lộ phí, nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?" Hàn Thừa hỏi.

"Giao ra bản đồ bố phòng biên giới phía Bắc mà cha ngươi đã giấu đi trước khi chết. Cao Thừa tướng muốn nó, và kẻ đứng sau hắn cũng muốn nó. Nếu ngươi giao cho ta, ta có thể dùng nó để đổi lấy một đạo sắc lệnh xá tội cho Hàn gia."

Hàn Thừa nghe xong, bỗng cười lớn, tiếng cười đầy sự cay đắng: "Lý Hùng, ngươi vẫn như xưa, luôn chọn con đường dễ dàng nhất. Bản đồ đó không tồn tại. Cha ta chưa bao giờ phản quốc, ông ấy chỉ có một tấm lòng trung trinh. Thứ mà bọn chúng muốn không phải bản đồ, mà là sự im lặng của Hàn gia về vụ 'Hủ Cốt Tán'!"

Lý Hùng biến sắc, chén rượu trong tay bị bóp nát. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngạt thở. Đám binh sĩ bên ngoài đồng loạt rút kiếm. Cuộc đối đầu này, xem ra không thể kết thúc bằng lời nói.