Ngay khi không khí đông đặc lại, Tô Diệp khẽ búng tay. Một mùi hương nhàn nhạt, tựa như mùi hoa mai nhưng nồng hơn, lan tỏa khắp phòng.
"Lý tướng quân, ngài có cảm thấy tay chân hơi tê không?" Tô Diệp mỉm cười, nụ cười đẹp nhưng khiến người ta lạnh gáy.
Lý Hùng định đứng dậy nhưng phát hiện toàn thân vô lực, đầu óc choáng váng: "Ngươi... ngươi hạ độc từ lúc nào?"
"Từ lúc ta bước qua cửa." Tô Diệp thong thả đứng dậy. "Độc này không chết người, nhưng nếu ngài cử động mạnh, gân cốt sẽ tự đứt. Đại Hôi, trông chừng hắn."
Con sói già lập tức nhảy lên bàn, nhe hàm răng sắc nhọn ngay sát cổ Lý Hùng. Đám binh sĩ bên ngoài thấy tướng quân bị khống chế thì định xông vào, nhưng Hàn Thừa đã đứng ngay cửa, thanh kiếm trong tay tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
"Kẻ nào bước vào một bước, Lý Hùng sẽ chết ngay lập tức!" Hàn Thừa hét lớn, tiếng vang như sấm.
Lý Hùng nghiến răng: "Hàn Thừa, ngươi không thoát ra khỏi thành Thái Nguyên được đâu. Toàn bộ quân doanh mười vạn người đã bao vây nơi này."
"Vậy thì để mười vạn người đó ngủ một giấc đi." Tô Diệp lấy từ trong gùi ra ba cái bình gốm lớn. Nàng ném chúng ra giữa sân tiệm trà.
Bộp! Bộp! Bộp!
Những làn khói màu xanh lam bốc lên nghi ngút, gặp gió tối nay thổi mạnh, làn khói nhanh chóng lan tỏa ra khắp các con phố xung quanh tiệm trà. Những binh sĩ đang cầm kiếm bỗng nhiên lảo đảo, rồi từng người một ngã xuống đất, chìm vào giấc ngủ mê mệt.
"Đây là... 'Mộng Diệp Hương'?" Lý Hùng kinh hãi. "Ngươi là người của Tô gia?"
Tô Diệp không trả lời, nàng quay sang Hàn Thừa: "Nhanh lên, độc này chỉ có tác dụng trong hai canh giờ. Chúng ta phải đi ngay."
Hàn Thừa tiến lại gần Lý Hùng, dí mũi kiếm vào cổ ông ta: "Nói cho ta biết, mẹ ta còn sống không? Năm xưa người ta nói người đã chết trong đám cháy, nhưng ta không tin."
Lý Hùng nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Hàn Thừa, cuối cùng cũng gục đầu xuống: "Bà ấy... bà ấy chưa chết. Cao Thừa tướng đã giấu bà ấy ở lãnh cung tại kinh thành để làm con tin cuối cùng. Hắn biết ngươi sẽ quay về."
Tim Hàn Thừa như ngừng đập. Mẹ hắn còn sống! Niềm hy vọng duy nhất bấy lâu nay bỗng chốc bùng cháy mãnh liệt. Hắn thu kiếm, nhìn Lý Hùng một lần cuối: "Cảm ơn mẩu tin này của ngươi. Coi như ta trả sạch tình nghĩa xưa cũ. Nếu lần sau gặp lại trên chiến trường, ta sẽ không nương tay."
Hàn Thừa dìu Tô Diệp, cùng Đại Hôi lao ra khỏi tiệm trà. Họ xuyên qua những dãy binh lính đang nằm la liệt trên phố, bóng dáng biến mất vào bóng tối mịt mù của thành Thái Nguyên.