Rời khỏi thành Thái Nguyên, Hàn Thừa và Tô Diệp không dám đi đường lớn. Họ chọn những con đường mòn băng qua rừng rậm để hướng thẳng về kinh thành. Cơn mưa đầu hạ đổ xuống xối xả, gột rửa đi những vết máu và bụi bặm trên người, nhưng cũng làm cho vết thương trên bắp tay Hàn Thừa bị nhiễm lạnh, bắt đầu phát sốt.
Trong một hang đá nhỏ bên sườn núi, Tô Diệp đang bận rộn nhóm lửa. Nàng nhìn Hàn Thừa đang nằm hôn mê, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao, lòng nàng đau thắt lại. Nàng tháo băng gạc, thấy vết thương đã sưng tấy.
"Ngốc tử... đã bảo phải cẩn thận mà." Nàng lẩm bẩm, tay run run bôi thuốc cho hắn.
Từ khi rời khỏi y quán, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi. Nàng sợ nếu hắn có chuyện gì, nàng sẽ lại trở về với sự cô độc lạnh lẽo như mười năm qua. Nàng đã quen với tiếng bổ củi của hắn mỗi sáng, quen với bát cháo ngô vụng về hắn nấu, và quen với cảm giác được một bờ vai rộng lớn che chở trước bão giông.
Hàn Thừa mê sảng, tay nắm chặt lấy tay nàng: "Mẹ... con sẽ cứu người... Niệm Nhi... đừng đi..."
Tô Diệp khựng lại. Niệm Nhi? Đó là tên nàng, hay là một ai khác? Nàng khẽ thở dài, dùng khăn ấm lau mồ hôi trên trán hắn. "Ta không đi. Ta ở đây."
Đến nửa đêm, Hàn Thừa mới tỉnh lại. Thấy Tô Diệp đang ngồi gục bên cạnh bếp lửa đã tàn, hắn khẽ cử động tay. Tô Diệp giật mình tỉnh giấc, thấy hắn đã tỉnh, nàng vội vàng rót cho hắn bát nước ấm.
"Ngươi tỉnh rồi? Làm ta sợ chết khiếp."
Hàn Thừa uống nước, nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng: "Cảm ơn nàng, Tô Diệp. Nếu không có nàng, ta đã chết ở Thái Nguyên rồi."
"Đừng có nói mấy lời sáo rỗng đó." Tô Diệp quay mặt đi. "Lý Hùng nói mẹ ngươi còn sống, ngươi định thế nào?"
Hàn Thừa nhìn vào màn mưa ngoài hang đá, ánh mắt trở nên sắc lạnh và kiên định: "Ta sẽ về kinh thành. Ta sẽ cứu mẹ, và ta sẽ phanh thây kẻ đã hãm hại gia đình ta. Nhưng Tô Diệp... đường vào kinh thành giờ là cửa tử. Nàng đã giúp ta đủ nhiều rồi. Hãy lấy số tiền này, tìm một nơi yên bình mà mở lại y quán. Đừng đi theo ta nữa."
Tô Diệp đứng bật dậy, nàng ném chiếc khăn vào người hắn, giọng nói run rẩy vì giận: "Hàn Thừa! Ngươi coi ta là hạng người gì? Ngươi nợ ta mười lăm vạn lượng bạc, mới trả được có vài tháng công lao động, ngươi định quỵt nợ sao? Ta đã nói rồi, chưa làm đủ ba năm, cái mạng này của ngươi là của ta. Ngươi đi đâu, ta đi đó!"
Hàn Thừa nhìn nàng, thấy những giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Hắn không nói gì, chỉ kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt. Lần này, Tô Diệp không đẩy hắn ra nữa. Giữa tiếng mưa rơi và hơi lạnh của hang đá, hai tâm hồn bị tổn thương đang sưởi ấm cho nhau bằng một lời thề không nói thành lời.
"Được, chúng ta cùng đi. Chờ chuyện này xong xuôi, ta sẽ dành cả đời này để trả nợ cho nàng."
Hành trình tiến về kinh thành giờ đây không còn là nhiệm vụ đơn độc của vị tướng quân báo thù, mà là hành trình của hai con người nguyện cùng nhau đi đến tận cùng của công lý và tình yêu.