Kinh thành hiện ra trước mắt với những bức tường thành cao sừng sững, xám xịt và uy nghiêm. Khác hẳn với vẻ hoang sơ, phóng khoáng của Bắc Cảnh, nơi đây mang đậm hơi thở của quyền lực và sự giả dối. Đoàn xe của Hoắc Chiến tiến vào cổng thành trong sự hiếu kỳ của hàng nghìn người dân. Ai nấy đều tò mò muốn biết diện mạo của nàng công chúa Đại Lương đã khiến "Sát thần" phải phá bỏ lệ cũ mà cưng chiều hết mực.
Vừa mới đặt chân vào phủ đệ ở kinh thành, Vân Nhuyễn đã phải đối mặt với "lễ vật" đầu tiên từ cung đình gửi tới: Bốn vị giáo tập ma ma với gương mặt nghiêm nghị, tự xưng là người của Thái hậu đến để dạy bảo lễ nghi cho nàng trước khi vào cung.
"Phu nhân, Thái hậu lo lắng phu nhân xuất thân phương Nam, không am hiểu quy củ Bắc quốc, nên đặc biệt sai chúng thần tới dạy bảo." Một vị ma ma già nua, đôi mắt sắc lẹm nhìn Vân Nhuyễn từ đầu đến chân, giọng nói đầy vẻ khinh khi.
Vân Nhuyễn siết chặt khăn tay, nàng hiểu rõ đây là sự dằn mặt. Nàng vừa định lên tiếng thì một bóng đen cao lớn đã phủ xuống từ phía sau. Hoắc Chiến bước vào, bộ giáp sắt vẫn chưa kịp tháo ra, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Hắn không thèm liếc nhìn các ma ma lấy một cái, chỉ đi thẳng đến bên cạnh Vân Nhuyễn, tự nhiên khoác thêm chiếc áo choàng cho nàng rồi hỏi: "Mệt không?"
"Thiếp không sao, chỉ là..." Vân Nhuyễn nhìn về phía mấy vị ma ma.
Hoắc Chiến lúc này mới quay sang, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi gươm vừa rút khỏi bao. Hắn nhếch môi, giọng trầm thấp nhưng chứa đầy sát khí: "Quy củ? Ở phủ Tướng quân, lời phu nhân ta nói chính là quy củ. Về bẩm báo với Thái hậu, phu nhân của ta không khỏe, không tiếp khách. Cút!"
Mấy vị ma ma tái mặt, chưa kịp nói thêm câu nào đã bị binh lính của Hoắc Chiến áp giải ra ngoài. Vân Nhuyễn lo lắng níu tay áo hắn: "Tướng quân, như vậy có quá đáng không? Dù sao họ cũng là người của Thái hậu..."
Hoắc Chiến xoay người lại, nâng gương mặt nhỏ nhắn của nàng lên, giọng điệu kiên định: "Nhuyễn Nhuyễn, nàng phải nhớ một điều: Ở kinh thành này, nàng càng nhún nhường, kẻ khác càng lấn tới. Ta mang nàng về đây không phải để nàng học quy củ của họ, mà là để họ biết nàng là người ta nâng niu trên lòng bàn tay. Đừng sợ, trời sập xuống đã có ta chống đỡ."
Tối hôm đó, giữa lòng kinh thành đầy rẫy mưu mô, Vân Nhuyễn lần đầu tiên hiểu được cảm giác có một "vương quốc" riêng dành cho mình. Hoắc Chiến không ngủ sớm, hắn ngồi bên cạnh nàng, kiên nhẫn bóc từng quả vải hiếm hoi được tiến cống để đút cho nàng. Sự sủng ái này vừa thô bạo vừa dịu dàng, khiến trái tim nàng mềm nhũn.