Sau đêm nồng nàn ấy, Hoắc Chiến càng trở nên cuồng vợ hơn. Hắn không cho phép nàng làm bất cứ việc gì nặng nhọc, thậm chí việc chải tóc cho nàng mỗi sáng cũng bị hắn "giành" lấy.
Tuy nhiên, cuộc sống yên bình không kéo dài lâu. Một sắc chỉ từ kinh thành Bắc quốc gửi tới, yêu cầu Hoắc Chiến phải đưa Vân Nhuyễn về kinh để tham gia lễ tế trời. Thực chất, ai cũng hiểu đây là đòn dằn mặt của hoàng đế đối với vị tướng quân nắm quá nhiều quyền lực. Họ muốn dùng Vân Nhuyễn làm con bài để kiềm chế hắn.
Khi nhận được thánh chỉ, sắc mặt Hoắc Chiến lạnh lẽo như băng giá. Hắn biết kinh thành là nơi đầy rẫy mưu mô, mà Vân Nhuyễn của hắn lại quá đơn thuần.
"Đừng sợ, có ta ở đây." Hoắc Chiến nắm lấy tay nàng khi thấy nàng lo lắng.
Vân Nhuyễn nhìn hắn, dù trong lòng rất sợ hãi những quy tắc cung đình và sự soi mói của người khác, nhưng nàng không muốn làm hắn lo lắng thêm. Nàng mỉm cười, đôi tay nhỏ bé bao bọc lấy bàn tay to lớn của hắn: "Chỉ cần ở bên chàng, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, thiếp cũng không sợ."
Ngày lên đường về kinh, Hoắc Chiến chuẩn bị một đoàn tùy tùng hùng hậu nhất, cùng với chiếc xe ngựa được thiết kế đặc biệt, bên trong lót lông thú dày và có lò sưởi hiện đại nhất thời bấy giờ để nàng không bị lạnh.
Trên suốt quãng đường đi, Hoắc Chiến hầu như không rời nàng nửa bước. Khi đi qua những thị trấn sầm uất, hắn đều dừng lại mua cho nàng những món đồ chơi lạ mắt hay những món ăn ngon nhất. Hắn muốn dùng sự sủng ái lộ liễu này để tuyên bố với cả thế giới rằng: Vân Nhuyễn là người của Hoắc Chiến hắn, ai dám đụng vào nàng tức là muốn đối đầu với vạn quân của Bắc Cảnh.