MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời NàngChương 8: Tâm ý khó giấu (H nhẹ)

Tướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời Nàng

Chương 8: Tâm ý khó giấu (H nhẹ)

510 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ của hai người ngày càng trở nên khăng khít, nhưng giữa họ vẫn còn một khoảng cách vô hình chưa được phá vỡ hoàn toàn. Hoắc Chiến luôn cố gắng kiềm chế bản thân vì sợ làm đau đóa hoa mong manh này, còn Vân Nhuyễn lại quá nhút nhát để chủ động.

Ngày sinh thần của Vân Nhuyễn đến mà không ai hay biết, ngoại trừ chính nàng. Ở Đại Lương, nàng là một công chúa mờ nhạt, chẳng ai bận tâm đến ngày nàng ra đời. Nhưng không ngờ, Hoắc Chiến lại biết.

Tối hôm đó, hắn đưa nàng đến một gian chòi nhỏ giữa hồ sen đã đóng băng. Giữa không gian tĩnh lặng, hắn sai người thắp lên hàng ngàn ngọn đèn hoa đăng xung quanh hồ, khiến cả vùng trời rực rỡ như ban ngày.

"Chúc mừng sinh thần, phu nhân của ta." Hoắc Chiến lấy ra một chiếc vòng tay bằng vàng ròng, có gắn những viên hồng ngọc lấp lánh, tự tay đeo vào cổ tay trắng nõn của nàng.

Vân Nhuyễn xúc động đến mức không nói nên lời. Nàng nhìn hắn, người đàn ông vốn dĩ thô lỗ giờ đây lại đứng dưới ánh đèn, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng chỉ dành riêng cho mình nàng.

Nàng chủ động bước tới, vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, thanh âm mềm mại như nước: "Chiến... tối nay đừng đi có được không?"

Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên hắn mà không phải là "Tướng quân". Trái tim Hoắc Chiến đập lệch một nhịp. Hắn bế bổng nàng lên, sải bước quay về phòng.

Dưới ánh nến hồng rực rỡ, Hoắc Chiến đặt nàng lên lớp nệm êm ái. Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng cháy rơi trên đôi môi, rồi dần dần di chuyển xuống cổ, xương quai xanh tinh tế.

"Nhuyễn Nhuyễn, nàng có biết mình đang làm gì không?" Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự khao khát bị kìm nén bấy lâu.

Vân Nhuyễn không trả lời bằng lời nói, nàng đưa đôi bàn tay run rẩy, vụng về cởi bỏ lớp áo ngoài của hắn. Ánh mắt nàng kiên định nhưng cũng tràn đầy sự thẹn thùng.

Hoắc Chiến không kìm chế nữa. Hắn nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của nàng, để lộ làn da trắng ngần như tuyết dưới ánh nến. Hắn hôn lên từng tấc da thịt, trân trọng như đang chạm vào bảo vật dễ vỡ nhất thế gian.

Đêm đó, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Hoắc Chiến vô cùng kiên nhẫn, hắn dùng sự dịu dàng nhất của một người đàn ông để dẫn dắt nàng vào thế giới của người lớn. Tiếng rên rỉ khẽ khàng của Vân Nhuyễn hòa cùng hơi thở dốc của hắn tạo nên một bản nhạc tình nồng cháy. Dù có đau đớn ban đầu, nhưng sự vỗ về của hắn đã khiến nàng cảm thấy mình được nâng niu hoàn toàn. Họ đã thực sự thuộc về nhau, cả tâm hồn lẫn thể xác.