Sau chuyến đi quân doanh, sức khỏe của Vân Nhuyễn có phần giảm sút. Cái lạnh hanh khô của phương Bắc dường như muốn bào mòn sức sống của đóa hoa phương Nam này. Hoắc Chiến lo lắng đến mức gác lại cả quân vụ, mỗi ngày đều dành thời gian ở trong phủ để canh chừng nàng uống thuốc.
Một buổi chiều, tuyết rơi dày đến mức lấp kín cả lối đi trong sân. Vân Nhuyễn ngồi bên cửa sổ, nhìn những bông tuyết trắng xóa rơi rụng mà lòng dâng lên nỗi nhớ nhà da diết. Nàng nhớ những rặng liễu xanh bên hồ Tây, nhớ mùi hoa quế thơm nồng mỗi độ thu về ở Đại Lương.
Hoắc Chiến bước vào phòng, thấy bóng dáng nhỏ bé, cô độc ấy thì tim khẽ thắt lại. Hắn tiến đến từ phía sau, ôm trọn lấy nàng vào lòng.
"Lại nhớ nhà sao?" Giọng hắn trầm thấp, vang lên bên tai nàng.
Vân Nhuyễn không giấu giếm, khẽ gật đầu, đôi mắt đã hơi ươn ướt: "Tướng quân, ở đây lạnh quá. Thiếp cứ ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ thấy lại màu xanh của lá cây nữa."
Hoắc Chiến xoay người nàng lại, để nàng đối diện với mình. Hắn lấy từ trong tay áo ra một thứ gì đó rồi đặt vào lòng bàn tay nàng. Đó là một bông hoa mẫu đơn bằng ngọc phỉ thúy xanh mướt, được chạm khắc vô cùng tinh xảo, từng cánh hoa mỏng manh như thật.
"Bắc Cảnh không có hoa tươi vào mùa này, nhưng ta có thể cho nàng màu xanh này." Hoắc Chiến nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Nhuyễn Nhuyễn, từ nay về sau, nơi nào có ta, nơi đó là nhà của nàng. Ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức."
Vân Nhuyễn cầm bông hoa ngọc, cảm nhận được hơi ấm từ tay hắn vẫn còn vương lại trên đó. Nàng bỗng hiểu ra, nhà không nhất thiết phải là một địa danh cụ thể, mà là nơi có người yêu thương và bảo vệ mình vô điều kiện. Nàng vùi mặt vào ngực hắn, dụi dụi như một chú mèo nhỏ: "Tướng quân, chàng đừng bỏ rơi thiếp nhé."
Hoắc Chiến siết chặt vòng tay, cằm tựa lên mái tóc thơm mùi tinh dầu nhài của nàng, thầm hứa với chính mình. Hắn vốn là kẻ chinh chiến sa trường, chỉ biết phá hủy, nhưng giờ đây, hắn đã học được cách trân trọng và nâng niu một thứ quý giá.
Đêm đó, Hoắc Chiến không để nàng ngủ một mình. Hắn mang hết công văn vào phòng ngủ, vừa đọc vừa dùng đôi bàn tay to lớn của mình bao lấy đôi chân lạnh giá của nàng dưới lớp chăn dày. Sự quan tâm thầm lặng ấy khiến Vân Nhuyễn cảm thấy, mùa đông này dẫu có dài bao nhiêu, nàng cũng không còn sợ hãi nữa.