MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời NàngChương 6: Sự ghen tuông của vị Sát thần

Tướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời Nàng

Chương 6: Sự ghen tuông của vị Sát thần

524 từ · ~3 phút đọc

Tại quân doanh, không chỉ có binh sĩ mà còn có sự hiện diện của phó tướng Lâm Viễn – vốn là thanh mai trúc mã của một nữ tướng khác, nhưng lại rất có thiện cảm với những tiểu thư dịu dàng như Vân Nhuyễn.

Trong một buổi yến tiệc nhỏ mừng chiến thắng trở về sau trận giao tranh nhẹ, Lâm Viễn rót một chén rượu, tiến lại gần bàn của Hoắc Chiến và Vân Nhuyễn.

"Nghe danh Cửu công chúa Đại Lương tinh thông nhạc luật, không biết hôm nay chúng thần có vinh dự được nghe phu nhân đàn một bản không?" Lâm Viễn nói với vẻ ngưỡng mộ chân thành.

Vân Nhuyễn định từ chối vì nàng cảm thấy không khỏe, nhưng nhìn thấy ánh mắt kỳ vọng của các tướng sĩ, nàng phân vân. Chưa kịp lên tiếng, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống âm độ.

Hoắc Chiến đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng "cạch" khô khốc khiến ai nấy đều giật mình. Hắn liếc nhìn Lâm Viễn bằng ánh mắt sắc như dao cạo.

"Phu nhân của ta không phải ca kỹ để mua vui cho các người." Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa cực lớn.

Lâm Viễn tái mặt, vội vàng quỳ xuống: "Tướng quân bớt giận, mạt tướng thất lễ."

Vân Nhuyễn thấy không khí quá căng thẳng, bèn đưa tay nắm lấy tay Hoắc Chiến dưới gầm bàn, khẽ bóp nhẹ để trấn an hắn. Nàng mỉm cười với mọi người: "Thật xin lỗi các vị tướng sĩ, hôm nay ta hơi mệt trong người, hẹn dịp khác sẽ đàn cho mọi người nghe."

Bữa tiệc kết thúc sớm hơn dự kiến. Vừa về đến đại trướng, Hoắc Chiến đã đẩy Vân Nhuyễn vào sát vách gỗ. Hắn chống hai tay hai bên, khóa chặt nàng trong không gian hẹp giữa lồng ngực mình.

"Tướng quân... chàng sao vậy?" Vân Nhuyễn ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn.

"Hắn nhìn nàng." Hoắc Chiến gằn giọng, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt nàng. "Tên Lâm Viễn đó nhìn nàng không chớp mắt. Nhuyễn Nhuyễn, ta muốn móc mắt hắn ra."

Vân Nhuyễn vừa sợ vừa buồn cười. Hóa ra vị tướng quân bách chiến bách thắng này khi ghen lại trẻ con đến thế. Nàng bèn kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên môi hắn.

"Nhưng mắt của thiếp chỉ nhìn một mình Tướng quân mà thôi."

Sự giận dữ của Hoắc Chiến ngay lập tức bị nụ hôn ấy dập tắt. Hắn nhìn nàng trân trân, rồi đột nhiên cúi đầu, nghiến ngấu đôi môi mềm mại của nàng như muốn nuốt chửng. Hắn hôn rất sâu, rất nồng nhiệt, như để khẳng định chủ quyền tuyệt đối.

"Nhớ lấy lời nàng nói." Hắn thì thầm bên tai nàng, giọng khàn đặc đầy dục vọng. "Nếu để ta thấy nàng cười với kẻ khác lần nữa, ta sẽ giấu nàng đi, không cho ai nhìn thấy nữa."

Vân Nhuyễn tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập loạn xạ của chính mình, thầm nghĩ: Đời này, có lẽ nàng đã gả đúng người rồi.