MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời NàngChương 5: Đóa hoa nhỏ giữa quân doanh

Tướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời Nàng

Chương 5: Đóa hoa nhỏ giữa quân doanh

456 từ · ~3 phút đọc

Mấy ngày sau, Bắc Cảnh có biến, bộ tộc du mục ở biên giới có dấu hiệu quấy nhiễu. Hoắc Chiến phải ra quân doanh đóng quân vài ngày để thị sát. Nhìn Vân Nhuyễn lủi thủi trong phủ, hắn đột nhiên thấy không yên tâm. Cuối cùng, hắn ra một quyết định khiến cả phủ tướng quân kinh ngạc: Mang theo phu nhân ra quân doanh.

Quân doanh là nơi của những gã đàn ông thô kệch, đầy mùi mồ hôi và bụi bặm. Khi chiếc xe ngựa nhỏ nhắn của phu nhân tướng quân tiến vào, hàng ngàn binh sĩ đều tò mò dòm ngó.

Hoắc Chiến vén rèm xe, chìa tay ra. Vân Nhuyễn đặt bàn tay búp măng vào tay hắn, bước xuống xe. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ rực rỡ giữa nền tuyết trắng, trông chẳng khác nào một đóa mai đỏ kiêu sa.

"Tham kiến Tướng quân! Tham kiến Phu nhân!"

Tiếng hô vang dội của vạn quân làm Vân Nhuyễn giật mình, nàng vô thức nép sát vào sau lưng Hoắc Chiến, tay túm chặt lấy vạt áo giáp sắt của hắn. Hành động ỷ lại này của nàng rõ ràng đã khiến vị tướng quân lạnh lùng cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Hắn đưa tay ra sau, nắm lấy tay nàng, dắt nàng đi thẳng vào trong đại trướng.

Trong doanh trại không có nhiều tiện nghi, Hoắc Chiến dành cho nàng chiếc giường duy nhất, còn mình thì ngồi bên bàn bản đồ làm việc thâu đêm.

Vân Nhuyễn không ngủ được, nàng ngồi dậy, đi đến bên cạnh hắn. Thấy chén trà của hắn đã nguội lạnh, nàng lặng lẽ đi pha ấm trà mới. Những cử chỉ nhẹ nhàng của nàng như một nốt nhạc êm đềm giữa không khí căng thẳng của chiến sự.

"Tướng quân, uống chút trà nóng đi."

Hoắc Chiến ngẩng đầu, nhìn thấy nàng dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Ánh đèn hắt lên gương mặt nàng, tạo nên một quầng sáng mềm mại. Hắn kéo nàng ngồi xuống đùi mình, vòng tay ôm lấy eo nàng, cằm tựa lên vai nàng.

"Nhuyễn Nhuyễn, ở đây khổ lắm, nàng có hối hận khi theo ta ra đây không?"

Vân Nhuyễn lắc đầu, nàng xoay người lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn, hơi thở thơm tho phả lên mặt hắn: "Có chàng ở đâu, thiếp ở đó. Không khổ chút nào."

Hoắc Chiến cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng, rồi xuống đôi mắt, cuối cùng dừng lại ở chóp mũi. Hắn thầm thề, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống, hắn cũng phải bảo vệ bằng được sự bình yên của người con gái này.