Bắc Cảnh vào đông, những cơn tuyết đầu mùa bắt đầu rơi dày đặc hơn, phủ kín những mái ngói đen của phủ Tướng quân. Đối với Vân Nhuyễn, cái lạnh này thực sự là một cực hình. Nàng vốn sinh ra ở vùng sông nước phía Nam, làn da mỏng manh không chịu nổi những cơn gió như dao cắt của phương Bắc.
Sáng hôm ấy, Vân Nhuyễn vừa bước chân ra khỏi cửa phòng đã bị một cơn gió lạnh tạt vào mặt khiến nàng ho khẽ mấy tiếng. Đôi gò má vốn đã trắng trẻo nay lại càng thêm nhợt nhạt.
Hoắc Chiến từ phía sân tập đi tới, trên người vẫn còn vương chút khí lạnh của sương sớm. Nhìn thấy nàng đứng run rẩy giữa hành lang, đôi mày rậm của hắn nhíu chặt lại. Hắn sải bước tới, chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng nàng lên như nhấc một con búp bê vải.
"Tướng quân... chàng làm gì vậy?" Vân Nhuyễn giật mình, hai tay vội vàng ôm lấy cổ hắn để giữ thăng bằng.
"Nàng không có chân sao? Lạnh thế này còn ra ngoài làm gì?" Giọng hắn cộc lốc, nhưng vòng tay siết lấy eo nàng lại vô cùng vững chãi.
Hắn bế nàng quay trở lại phòng, đặt nàng ngồi lên giường rồi tự tay đi đóng chặt các cửa sổ lại. Sau đó, hắn gọi người hầu mang thêm mấy chậu than hồng vào phòng. Hoắc Chiến ngồi xuống cạnh nàng, cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của nàng, ủ trong lòng bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của mình.
Vân Nhuyễn nhìn hắn, lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Ở Đại Lương, phụ hoàng đông con cái, chưa bao giờ để ý xem nàng lạnh hay nóng. Sang đây cầu hòa, nàng cứ ngỡ mình sẽ bị hắt hủi, nào ngờ vị "Sát thần" này lại có lúc tỉ mỉ đến thế.
"Ta... thiếp chỉ muốn ra xem Tướng quân tập võ." Nàng lí nhí, gương mặt nhỏ nhắn vùi vào lớp áo lông cáo hắn vừa khoác cho.
Hoắc Chiến nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn vốn quen với việc chém giết, quen với sự thô lỗ của quân doanh. Sự xuất hiện của nàng giống như một dòng suối nhỏ chảy vào mảnh đất khô cằn trong lòng hắn. Hắn không biết cách dỗ dành nữ nhân, chỉ có thể dùng hành động thô kệch nhất để che chở cho nàng.
"Sau này muốn thấy ta, cứ ngồi trong phòng mà đợi. Ta sẽ tự mình tới cho nàng xem."
Hắn vừa nói vừa xoa nhẹ mu bàn tay nàng. Vân Nhuyễn mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Tướng quân, chàng tốt với thiếp quá."
Câu nói đơn giản của nàng khiến Hoắc Chiến sững người. Tốt sao? Hắn chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt. Nhưng nhìn nụ cười trong trẻo của nàng, hắn đột nhiên cảm thấy, nếu làm một "người tốt" để giữ được nụ cười này, có lẽ cũng không tệ.
Đến tối, Hoắc Chiến không ngủ ở sập gỗ bên ngoài nữa. Hắn leo lên giường, kéo nàng vào lòng, dùng thân hình to lớn của mình làm một tấm nệm ấm áp bao bọc lấy nàng. Vân Nhuyễn ban đầu có chút ngượng ngùng, nhưng hơi ấm từ hắn quá đỗi dễ chịu, nàng dần lịm đi trong vòng tay hắn.