Sáng hôm sau, Vân Nhuyễn tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Bên cạnh nàng, chỗ nằm đã lạnh từ lâu. Hoắc Chiến đã ra sân tập võ từ sớm.
Nàng tắm rửa, thay một bộ váy lụa màu xanh nhạt, đơn giản nhưng vẫn tôn lên vẻ thanh thoát. Nàng bước ra ngoài hiên, thấy Hoắc Chiến đang múa thương giữa sân. Mỗi đường thương của hắn đều mang theo kình lực xé gió, mạnh mẽ và dứt khoát. Mồ hôi thấm đẫm tấm lưng trần rắn chắc, những vết sẹo dài ngắn trên cơ thể hắn kể về những trận chiến sinh tử.
Vân Nhuyễn đứng nhìn đến ngẩn ngơ. Nàng chưa từng thấy nam nhân nào mạnh mẽ đến thế. Khi Hoắc Chiến thu thương, hắn quay lại và thấy nàng đang đứng đó.
"Dậy sớm vậy?" Hắn cầm lấy chiếc khăn vắt trên giá, lau sơ qua mồ hôi.
"Thiếp muốn... muốn chuẩn bị bữa sáng cho Tướng quân." Nàng bối rối cúi đầu.
Hoắc Chiến đi lại gần, bóng đen của hắn bao phủ lấy nàng. Hắn nâng cằm nàng lên, nhìn kỹ gương mặt vẫn còn chút buồn ngủ của nàng: "Trong phủ có đầu bếp. Nàng không cần làm những việc này."
"Nhưng thiếp muốn làm gì đó cho chàng." Vân Nhuyễn lấy hết can đảm, đưa tay níu lấy vạt áo của hắn, giọng nói mang theo chút nũng nịu mà chính nàng cũng không nhận ra: "Tướng quân... chàng cho thiếp làm nhé?"
Cánh tay Hoắc Chiến hơi khựng lại. Từ bé đến lớn, người ta chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt sợ hãi hoặc thù ghét. Chưa từng có ai dùng giọng điệu mềm mỏng này để "xin xỏ" hắn. Trái tim sắt đá của hắn dường như bị một sợi tơ mềm mại quấn lấy, không đau nhưng lại ngứa ngáy khó tả.
"Tùy nàng." Hắn buông một câu rồi đi thẳng vào trong.
Bữa sáng hôm đó, trên bàn ăn của vị tướng quân vốn chỉ biết đến lương khô và thịt nướng, bỗng xuất hiện những món cháo hoa thanh đạm và bánh ngọt tinh xảo. Hoắc Chiến ăn rất nhiều, dù không khen lấy một lời nhưng nhìn bát cháo sạch trơn, Vân Nhuyễn mỉm cười hài lòng.
Đến tối, khi Hoắc Chiến đang ngồi xử lý công văn trong thư phòng, Vân Nhuyễn bưng một chén canh an thần vào. Nàng thấy hắn nhíu mày, có vẻ như vết thương cũ trên vai đang phát tác do thời tiết lạnh.
Nàng không nói gì, nhẹ nhàng đi vòng ra phía sau hắn. Đôi bàn tay mềm mại đặt lên vai hắn, bóp nhẹ.
Hoắc Chiến giật mình, theo phản xạ nắm lấy cổ tay nàng định vật ngã. Nhưng khi thấy là nàng, hắn lập tức nới lỏng lực đạo.
"Làm gì đó?"
"Thiếp thấy chàng mệt... để thiếp bóp vai cho chàng." Nàng dịu dàng nói, những ngón tay nhỏ nhắn bắt đầu xoa bóp những khối cơ cứng ngắc của hắn.
Ban đầu Hoắc Chiến còn gồng mình, nhưng dưới sự dịu dàng của nàng, hắn dần thả lỏng. Cảm giác này thật kỳ lạ. Hắn giống như một con mãnh hổ hung dữ, bỗng nhiên có một con thỏ nhỏ không sợ chết đến vuốt lông cho mình. Mà điều kỳ lạ nhất là, hắn lại cảm thấy rất hưởng thụ.
"Nhuyễn Nhuyễn." Hắn đột ngột gọi tên nàng.
"Dạ?"
"Sau này không có lệnh của ta, không được tùy tiện chạm vào ta." Hắn nói giọng trầm thấp, nhưng bàn tay hắn lại vòng ra sau, giữ chặt lấy tay nàng trên vai mình, không hề có ý định bắt nàng buông ra.
Vân Nhuyễn khẽ cười, nàng cảm nhận được sự mâu thuẫn trong lời nói của hắn. Nàng cúi xuống, áp má vào vai hắn: "Tướng quân nói dối. Chàng rõ ràng là rất thích mà."
Hoắc Chiến cứng đờ người. Con nhóc này, gan càng lúc càng lớn rồi.