MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời NàngChương 2: Đêm tân hôn tĩnh lặng

Tướng Quân Sát Phạt Đều Nghe Lời Nàng

Chương 2: Đêm tân hôn tĩnh lặng

640 từ · ~4 phút đọc

Phủ Tướng quân không xa hoa lộng lẫy như hoàng cung Đại Lương, mà mang vẻ uy nghiêm, giản đơn với những hàng cột gỗ đen bóng và hơi thở của binh gia.

Vân Nhuyễn được đưa vào tân phòng. Căn phòng được dán chữ "Hỷ" đỏ thắm, nến long phụng cháy bập bùng, tỏa ra mùi hương trầm nhẹ nhàng. Nàng ngồi trên mép giường, đầu đội khăn voan đỏ, tâm trạng bất an như con hươu nhỏ lạc đường.

Cánh cửa gỗ bị đẩy ra. Bước chân của nam nhân tiến gần lại, mỗi tiếng bước chân như dẫm lên trái tim nàng. Hoắc Chiến dừng lại trước mặt nàng, dùng cán cân nâng tấm khăn voan lên.

Dưới ánh nến lung linh, gương mặt tuyệt mỹ của Vân Nhuyễn hiện ra. Đôi mắt nàng đẫm nước, hàng mi dài rung động liên hồi. Nàng xinh đẹp đến mức khiến một kẻ thô kệch như Hoắc Chiến cũng phải sững sờ trong giây lát. Hắn chưa từng thấy ai mềm mại như thế, tựa như một viên ngọc quý chỉ cần chạm mạnh là vỡ.

Hoắc Chiến ngồi xuống cạnh nàng, mùi rượu nồng nàn phả vào không khí. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang xoắn chặt vào nhau của nàng, rồi đột ngột nắm lấy chúng.

"Sợ ta?" Hắn hỏi, giọng đã bớt đi phần lạnh lùng nhưng vẫn đầy uy quyền.

Vân Nhuyễn khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu, tiếng nói lí nhí: "Ta... ta nghe nói Tướng quân rất oai phong... nên có chút kính sợ."

Hoắc Chiến khẽ cười nhạt, một tiếng cười mang theo chút tự giễu. Hắn buông tay nàng ra, đứng dậy cởi bỏ lớp áo ngoài.

"Bản tướng quân không có thói quen ép buộc nữ nhân. Nàng là người của Đại Lương gửi đến để cầu hòa, ta sẽ không để nàng phải chết. Nhưng trong phủ này, nàng phải nghe lời ta."

Vân Nhuyễn vội vàng đứng dậy, theo bản năng của một công chúa thất thế, nàng muốn thể hiện sự hữu dụng của mình. Nàng tiến lại gần, run rẩy đưa tay lên giúp hắn tháo đai lưng.

"Để... để thiếp giúp chàng."

Bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo của nàng chạm vào thắt lưng da của hắn, tạo nên một sự tương phản rõ rệt. Hoắc Chiến đứng yên, cúi đầu nhìn đỉnh đầu của nàng. Từ góc độ này, hắn có thể thấy cái gáy trắng ngần và mùi thơm thanh khiết từ mái tóc nàng tỏa ra.

Đột nhiên, tay nàng lóng ngóng thế nào lại làm rối nút thắt. Vân Nhuyễn cuống quýt, mặt đỏ bừng lên: "Thiếp xin lỗi, thiếp... thiếp sẽ làm lại..."

Hoắc Chiến nắm lấy đôi tay đang loạn xạ của nàng, ép nàng phải nhìn vào mắt mình. Ánh mắt hắn tối sầm lại, mang theo một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm.

"Vân Nhuyễn, ở Bắc Cảnh, vụng về là sẽ bị phạt đấy."

Nàng sợ đến mức nấc lên một cái, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn hắn đầy vẻ cầu xin: "Tướng quân... đừng phạt..."

Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của nàng, cơn giận (hay đúng hơn là sự bối rối) trong lòng Hoắc Chiến tan biến. Hắn buông tay, quay người đi về phía bàn rượu: "Đi ngủ đi. Đêm nay nàng ngủ bên trong, ta ngủ bên ngoài."

Vân Nhuyễn ngẩn người. Nàng không ngờ "Sát thần" lại dễ nói chuyện như vậy. Nàng rón rén leo lên giường, thu mình vào một góc nhỏ. Một lúc sau, giường bên cạnh lún xuống, hơi ấm từ cơ thể nam nhân tràn tới. Dù không chạm vào nhau, nhưng hơi thở của hắn khiến nàng cảm thấy cả căn phòng này đều là lãnh địa của hắn. Đêm đầu tiên ở nơi đất khách quê người, nàng lại ngủ quên trong sự bình yên không tưởng.