Trở về phủ sau buổi yến tiệc, không khí giữa hai người dường như nóng hơn thường lệ. Men rượu nồng nàn cùng với sự hưng phấn sau khi bảo vệ được lẫn nhau khiến cảm xúc bùng nổ.
Hoắc Chiến bế ngang Vân Nhuyễn bước vào thư phòng thay vì phòng ngủ. Hắn đặt nàng ngồi lên bàn làm việc lớn bằng gỗ sưa, tay gạt phắt đống công văn sang một bên. Dưới ánh trăng thanh khiết len lỏi qua khe cửa, gương mặt Vân Nhuyễn càng thêm lung linh, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì ngạc nhiên.
"Hôm nay... nàng làm ta rất bất ngờ." Hoắc Chiến thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc nàng, tháo bỏ những chiếc trâm cài nặng nề.
Vân Nhuyễn ôm lấy cổ hắn, hơi thở có chút dồn dập: "Thiếp chỉ là... không muốn chàng vì thiếp mà bị người ta cười chê."
"Ai dám cười ta?" Hoắc Chiến cười khàn, nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa, từ trán, xuống mắt, rồi dừng lại trên cổ nàng. Hắn cắn nhẹ vào làn da mềm mại như sứ của nàng, để lại một dấu vết đỏ hồng ám muội. "Nhuyễn Nhuyễn, nàng biết không? Khi nàng nói ta là sự an toàn của nàng, ta hận không thể đem nàng giấu đi ngay lập tức."
Hắn nhấc nàng lên, để nàng ngồi lên đùi mình, đối diện với hắn. Lớp y phục cầu kỳ bị hắn tháo bỏ từng lớp một một cách kiên nhẫn nhưng đầy khao khát. Vân Nhuyễn cảm nhận được sự cứng rắn của lồng ngực hắn và nhịp tim mạnh mẽ đang đập liên hồi.
Dưới ánh nến leo lắt, họ hòa quyện vào nhau. Không còn là một Tướng quân uy nghiêm hay một Công chúa thất thế, lúc này họ chỉ là một đôi nam nữ đắm chìm trong tình yêu chân thành. Hoắc Chiến vô cùng nâng niu, hắn dùng những lời thì thầm bên tai để trấn an nàng mỗi khi nàng cảm thấy quá sức. Sự giao thoa về thể xác chỉ là cái cớ để hai tâm hồn càng thêm thấu hiểu.
Sau trận mây mưa, Hoắc Chiến bao bọc nàng trong chiếc áo choàng lớn, bế nàng ra cửa sổ để ngắm nhìn kinh thành về đêm.
"Nhuyễn Nhuyễn, xong việc ở kinh thành, ta sẽ đưa nàng về lại Bắc Cảnh. Nơi đó không có cung quy, không có mưu mô, chỉ có ta và nàng."
Vân Nhuyễn tựa đầu vào ngực hắn, mệt mỏi nhưng hạnh phúc: "Chỉ cần có chàng, ở đâu cũng là thiên đường của thiếp."