Kinh thành bước vào những ngày cuối đông, không khí không chỉ lạnh lẽo mà còn đặc quánh những toan tính. Sau buổi yến tiệc, danh tiếng của Vân Nhuyễn vang xa, nhưng kèm theo đó là sự kiêng dè của hoàng gia. Hoàng đế nhìn thấy một Hoắc Chiến vốn dĩ không có kẽ hở, nay lại có một "gót chân Achilles" là nàng công chúa Đại Lương, vì thế ông ta bắt đầu hành động.
Sáng sớm, một đạo thánh chỉ khác được ban xuống: Hoàng hậu mời Tướng quân phu nhân vào cung ở lại vài ngày để "đàm đạo nhạc luật". Ai cũng hiểu, đây là một lệnh giam lỏng trá hình.
Hoắc Chiến siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Hắn nhìn Vân Nhuyễn đang loay hoay sắp xếp y phục, đôi mắt nàng phảng phất nỗi buồn nhưng vẫn cố mỉm cười để hắn yên tâm.
"Đừng đi. Ta sẽ vào cung từ chối." Hoắc Chiến giữ lấy tay nàng, giọng khàn đặc.
Vân Nhuyễn nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay thô ráp của hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Chàng đang đứng trên đầu sóng ngọn gió, nếu bây giờ chàng kháng chỉ vì thiếp, Hoàng thượng sẽ có cớ tước binh quyền của chàng. Thiếp chỉ vào cung vài ngày, có Hoàng hậu bảo vệ, thiếp sẽ không sao đâu."
Hoắc Chiến ôm chặt nàng vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương nhài thanh khiết. Hắn hận bản thân mình lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực. Một vị tướng quân có thể điều khiển vạn quân, nhưng lại không thể giữ người phụ nữ của mình bên cạnh một cách bình yên nhất.
"Ta sẽ cho ảnh vệ đi theo nàng. Nếu có bất cứ ai đụng vào một sợi tóc của nàng, cứ việc dùng tín hiệu này." Hắn đưa cho nàng một chiếc còi nhỏ bằng bạc. "Nhuyễn Nhuyễn, đợi ta. Ta sẽ không để nàng ở đó lâu."
Vân Nhuyễn bước vào cung điện nguy nga nhưng lạnh lẽo. Những bức tường đỏ thẫm như những bức vách ngăn cách nàng với hơi ấm của Hoắc Chiến. Hoàng hậu tiếp đón nàng rất niềm nở, nhưng ánh mắt bà ta luôn hiện lên vẻ dò xét. Mỗi bữa ăn, mỗi lời nói đều phải cẩn trọng như đi trên băng mỏng.
Đêm đầu tiên trong cung, Vân Nhuyễn không ngủ được. Nàng nhớ hơi ấm từ lồng ngực Hoắc Chiến, nhớ tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía phủ Tướng quân, thầm cầu nguyện cho hắn bình an. Nàng không biết rằng, ở ngoài kia, Hoắc Chiến cũng đang đứng trên mái nhà, nhìn về phía cung cấm, đôi mắt rực lên ngọn lửa của sự quyết tâm.