Ngày thứ ba ở trong cung, sự thật bắt đầu lộ diện. Hoàng đế triệu kiến riêng Vân Nhuyễn tại ngự hoa viên. Ông ta không dùng uy quyền để ép buộc, mà dùng lời lẽ của một kẻ bề trên để "nhắc nhở".
"Công chúa, nàng có biết tại sao trẫm lại gả nàng cho Hoắc Chiến không?" Hoàng đế nhìn đóa mẫu đơn vừa chớm nở, thản nhiên nói. "Bởi vì hắn quá mạnh. Một thanh kiếm quá sắc nếu không có vỏ bao thì sẽ làm thương chính người cầm kiếm. Nàng chính là cái vỏ bao đó."
Vân Nhuyễn cúi đầu, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh: "Hoàng thượng quá khen, thần thiếp chỉ là một nữ tử yếu đuối, không dám nhận trọng trách đó."
"Yếu đuối sao? Một nữ tử yếu đuối có thể khiến Hoắc Chiến vì nàng mà bỏ rơi quân doanh? Vì nàng mà chống lại cả kinh thành?" Hoàng đế quay lại, ánh mắt sắc lẹm. "Trẫm muốn nàng khuyên hắn giao ra binh quyền Bắc Cảnh, đổi lại, trẫm sẽ phong cho hai người làm vương gia, quận chúa, đời đời hưởng phú quý ở kinh thành này. Nếu không..."
Vân Nhuyễn hít một hơi thật sâu. Nàng biết nếu Hoắc Chiến giao ra binh quyền, hắn sẽ giống như con hổ bị nhổ sạch móng vuốt, sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt. Nàng ngước mắt lên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định:
"Hoàng thượng, Tướng quân bảo vệ biên thùy là để bách tính bình an. Chàng ấy không có dã tâm, chỉ có lòng trung quân. Nếu người tước đi binh quyền của chàng ấy, ai sẽ là người đứng ra ngăn cản vó ngựa của quân thù? Thần thiếp yêu chàng ấy, vì thế sẽ không bao giờ làm điều gì khiến chàng ấy phải đánh mất chính mình."
Hoàng đế biến sắc, ông ta không ngờ một nàng công chúa hiền lành lại có thể cứng cỏi đến thế.
Cùng lúc đó, tại phủ Tướng quân, các phó tướng thân tín của Hoắc Chiến đang tụ họp. Không khí căng thẳng như dây đàn.
"Tướng quân, Hoàng đế đã bắt đầu dùng phu nhân để uy hiếp người. Chúng ta không thể ngồi chờ chết!" Lâm Viễn lên tiếng, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Hoắc Chiến ngồi trên ghế chính, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm. Hắn đang tính toán. Hắn có thể phản, nhưng hắn không muốn Vân Nhuyễn phải mang danh "yêu hậu" khiến tướng quân tạo phản. Hắn muốn đưa nàng đi, một cách hiên ngang và danh chính ngôn thuận.
"Chuẩn bị ngựa. Tối nay, ta vào cung đón nàng." Hoắc Chiến đứng dậy, áo choàng đen tung bay theo gió.