Đêm hôm đó, kinh thành chìm trong một trận mưa phùn lạnh giá. Tại cung của Hoàng hậu, Vân Nhuyễn đang bị buộc phải ký vào một lá thư tay gửi cho Hoắc Chiến, nội dung khuyên hắn từ quan.
"Phu nhân, đừng ngoan cố nữa. Ký vào đây, nàng và Tướng quân vẫn còn con đường sống." Thái giám thân cận của Hoàng hậu ép sát.
Vân Nhuyễn nhìn tờ giấy, đôi mắt nàng kiên nghị. Nàng cầm lấy chén trà trên bàn, không phải để uống mà là để dội thẳng vào tờ giấy khiến mực nhòe nhoẹt.
"Ngươi... gan lớn lắm!"
Đúng lúc đó, tiếng hét từ ngoài điện vang lên. Tiếng binh khí va chạm "loảng xoảng" phá tan không gian tĩnh mịch. Cửa điện bị một lực mạnh mẽ đá văng, Hoắc Chiến trong bộ giáp đen, tay cầm thanh kiếm còn vương máu, hiên ngang bước vào.
Nhìn thấy Vân Nhuyễn bị vây quanh, đôi mắt hắn đỏ ngầu. Hắn lao tới như một cơn lốc, chỉ trong vài chiêu đã hạ gục đám thái giám và thị vệ xung quanh nàng.
"Nhuyễn Nhuyễn!" Hắn ôm chặt lấy nàng, hơi thở dồn dập.
"Chiến... chàng xông vào đây... sẽ bị khép tội mưu phản mất!" Vân Nhuyễn lo lắng cho hắn hơn cả bản thân mình.
Hoắc Chiến cười khàn, nụ cười đầy ngạo nghễ và thâm tình: "Ta thà phản cả thiên hạ này, cũng không để nàng phải rơi một giọt nước mắt ở nơi dơ bẩn này nữa. Đi thôi, ta đưa nàng về Bắc Cảnh."
Hắn bế nàng lên, hiên ngang bước ra khỏi cung điện trước sự kinh hãi của hàng trăm ngự lâm quân. Không ai dám tiến lên, bởi vì sát khí tỏa ra từ người Hoắc Chiến lúc này đủ để khiến bất cứ kẻ nào cũng phải chùn bước.
Ra đến cổng thành, Hoắc Chiến đặt nàng lên ngựa. Hắn rút ra một miếng ngọc hổ phù, quăng xuống chân tên thống lĩnh ngự lâm quân đang đuổi theo:
"Về báo với Hoàng đế, binh quyền Bắc Cảnh ta trả lại cho ông ta. Nhưng nếu ông ta dám phái thêm một người đuổi theo phu nhân của ta, vạn quân Bắc Cảnh đang đợi ở ngoại thành sẽ san bằng kinh đô này!"
Con ngựa đen tuyền hí vang, chở theo hai bóng người lao vun vút vào màn đêm. Vân Nhuyễn ôm chặt thắt lưng hắn, cảm nhận làn gió lạnh tạt vào mặt nhưng lòng nàng lại ấm áp vô ngần. Từ nay về sau, trời cao đất rộng, nàng không còn là công chúa của bất cứ ai, nàng chỉ là phu nhân của Hoắc Chiến.
Họ không về phủ, mà đi thẳng về hướng Bắc. Những chương tiếp theo sẽ là cuộc sống đầy tự do và những màn "rải đường" đậm đặc hơn khi không còn rào cản quy tắc.