MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân và Thích KháchChương 10: Đêm Yến Tiệc

Tướng Quân và Thích Khách

Chương 10: Đêm Yến Tiệc

816 từ · ~5 phút đọc

Đêm yến tiệc cuối cùng cũng đã đến. Hoàng cung Đại Việt chìm trong ánh đèn lồng rực rỡ, tiếng nhạc và tiếng cười nói vang vọng khắp nơi. Các quan văn võ trong triều, các sứ thần từ các nước lân bang, tất cả đều tề tựu đông đủ để chúc mừng chiến công của Đại Tướng quân Mộ Dung Phong.

Khi xe ngựa của phủ Tướng quân dừng lại trước cổng chính của hoàng cung, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó. Mộ Dung Phong bước xuống trước, trong bộ triều phục màu đỏ thẫm được thêu hình mãng xà, trông chàng vô cùng uy nghiêm và tuấn tú.

Rồi, chàng quay người lại, dịu dàng đỡ một người con gái bước xuống.

Trong khoảnh khắc đó, cả không gian như ngừng lại.

Nguyệt Cầm, hay đúng hơn là Ánh Nguyệt, xuất hiện trong một bộ y phục lụa màu trắng tuyết, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng mỏng màu xanh ngọc. Mái tóc đen của nàng được búi cao một cách cầu kỳ, trên đó cài duy nhất một cây trâm phượng hoàng bằng bạch ngọc. Khuôn mặt nàng được trang điểm nhẹ nhàng, nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Nàng không cười, đôi mắt trong veo của nàng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, tạo nên một vẻ đẹp vừa thanh tao, thoát tục, lại vừa có chút xa cách, bí ẩn.

Nàng khoác tay Mộ Dung Phong, cùng chàng sánh bước trên con đường trải thảm đỏ. Họ trở thành tâm điểm của cả buổi yến tiệc. Mọi người đều phải trầm trồ, quả là một cặp tiên đồng ngọc nữ. Chỉ có An Dương công chúa đứng ở một góc, nhìn họ bằng ánh mắt đầy căm phận.

Mộ Dung Phong vô cùng hãnh diện. Chàng tự hào giới thiệu nàng với mọi người. Dù nàng không nói, nhưng chỉ cần sự hiện diện của nàng bên cạnh chàng thôi, cũng đã đủ để chàng cảm thấy hạnh phúc. Chàng không hề hay biết rằng, người con gái xinh đẹp tựa tiên nữ bên cạnh mình, trong tay áo đang giấu một con dao găm sắc bén, và trong tim đang mang một kế hoạch giết người.

Ánh Nguyệt cũng đang đóng rất tròn vai của mình. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu chào hỏi mọi người. Nhưng ánh mắt nàng luôn âm thầm quan sát. Nàng quan sát cách bố trí của đại điện, vị trí của các đội cấm vệ quân, và quan trọng nhất, là vị trí của Hoàng đế Trần Vĩnh.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng ở vị trí cao nhất, xung quanh là các thái giám và cung nữ thân cận. Việc tiếp cận ông ta không hề dễ dàng.

Buổi yến tiệc bắt đầu. Sau những màn ca múa chúc mừng, Hoàng đế cho gọi Mộ Dung Phong lên để ban thưởng. Mộ Dung Phong dắt theo cả Nguyệt Cầm, cùng nhau quỳ xuống trước ngai vàng.

"Mộ Dung ái khanh, lần này khanh dẹp loạn biên ải, công lao to lớn," Hoàng đế nói. "Khanh muốn được ban thưởng gì, trẫm đều sẽ đáp ứng."

"Tâu Hoàng thượng, vi thần không dám kể công," Mộ Dung Phong đáp. "Bảo vệ giang sơn xã tắc là trách nhiệm của thần. Thần không cầu xin gì cho bản thân, chỉ có một thỉnh cầu nhỏ, mong Hoàng thượng thành toàn."

Chàng quay sang nhìn Nguyệt Cầm, ánh mắt đầy yêu thương. "Xin Hoàng thượng hãy ban cho thần và Nguyệt Cầm một thánh chỉ tứ hôn."

Lời thỉnh cầu của chàng khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Chàng đang công khai từ hôn với công chúa để cưới một người con gái không rõ lai lịch.

Hoàng đế Trần Vĩnh nhíu mày, nhưng rồi chàng cũng gật đầu. "Được. Nể tình công lao của khanh, trẫm chuẩn y."

Trong khi đó, tim của Ánh Nguyệt như bị ai đó bóp nát. Tứ hôn. Chàng muốn cưới nàng. Người đàn ông này, yêu nàng đến mức sẵn sàng đối đầu với cả Hoàng đế và công chúa. Nước mắt nàng chực trào ra. Sự kiên định trong lòng nàng bắt đầu lung lay dữ dội.

Nhưng rồi, nàng nhìn lên ngai vàng, nhìn thấy nụ cười của Trần Vĩnh. Nụ cười của kẻ đã hủy hoại cả đất nước, gia đình nàng. Lửa hận trong lòng nàng lại bùng lên.

Đây là cơ hội tốt nhất. Khoảng cách giữa nàng và Hoàng đế chỉ còn vài bước chân. Nàng biết, nếu bỏ qua cơ hội này, nàng sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai. Tình yêu và thù hận, một lần nữa giằng xé tâm can nàng.

Nàng từ từ đứng dậy. Bàn tay trong tay áo đã nắm chặt lấy cây trâm phượng hoàng. Đêm yến tiệc, đêm định mệnh, đã đến hồi cao trào.