MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTướng Quân và Thích KháchChương 9: Trâm Cài Tóc

Tướng Quân và Thích Khách

Chương 9: Trâm Cài Tóc

785 từ · ~4 phút đọc

Mộ Dung Phong đã giữ đúng lời hứa của mình. Chàng đưa Nguyệt Cầm trở về phủ Tướng quân, bất chấp những lời dị nghị có thể xảy ra. Chàng nói với tất cả mọi người rằng, nàng là ân nhân cứu mạng của chàng (dù không ai hiểu là cứu mạng lúc nào), và chàng phải có trách nhiệm chăm sóc cho nàng.

Dưới sự chăm sóc tận tình của chàng, sức khỏe của Nguyệt Cầm nhanh chóng hồi phục. Nàng lại ngồi bên hồ sen, gảy lên những khúc nhạc du dương. Nhưng lần này, tiếng đàn của nàng không còn ai oán nữa, mà lại có một sự dịu dàng, quyến luyến. Nàng đang dùng tiếng đàn của mình để trói chặt trái tim của vị tướng quân.

Mộ Dung Phong, sau khi trải qua cảm giác suýt chút nữa mất đi nàng, đã không còn che giấu tình cảm của mình nữa. Chàng gần như dành tất cả thời gian rảnh rỗi của mình để ở bên cạnh nàng. Tình yêu của họ nồng nàn và say đắm, dù không được thể hiện bằng lời nói.

Trong khi đó, tin tức về buổi yến tiệc mừng công ở hoàng cung ngày càng đến gần. Đây là một sự kiện vô cùng trọng đại. Hoàng đế đã đặc biệt cho phép Mộ Dung Phong được mang theo một nữ quyến. Tất cả mọi người đều đinh ninh rằng người đó sẽ là An Dương công chúa.

Nhưng Mộ Dung Phong, trong một quyết định táo bạo, đã vào cung, xin Hoàng đế cho phép mình được mang theo Nguyệt Cầm.

"Huynh điên rồi sao?" Hoàng đế Trần Vĩnh kinh ngạc. "Huynh muốn làm An Dương mất mặt trước toàn bộ triều thần à?"

"Hoàng thượng," Mộ Dung Phong quỳ xuống, "thần biết làm vậy là không phải. Nhưng Nguyệt Cầm đối với thần vô cùng quan trọng. Thần chỉ muốn cho cô ấy một danh phận, để không ai có thể coi thường cô ấy nữa. Xin Hoàng thượng thành toàn."

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của người huynh đệ, Hoàng đế cuối cùng cũng phải thở dài, đồng ý. Chàng biết, trái tim của vị tướng quân này đã hoàn toàn bị cô gái câm kia chiếm giữ rồi.

Khi Mộ Dung Phong báo tin này cho Nguyệt Cầm, nàng đã vô cùng ngạc nhiên, rồi sau đó là một niềm vui sướng không thể che giấu. Nàng viết vào tay chàng: "Ta có thể sao?"

"Phải," chàng mỉm cười, "nàng sẽ là người phụ nữ đẹp nhất trong buổi tiệc."

Để chuẩn bị cho buổi yến tiệc, chàng đã cho mời những thợ may, thợ kim hoàn giỏi nhất kinh thành đến. Chàng muốn nàng phải thật lộng lẫy, rạng rỡ.

Một ngày, chàng mang đến cho nàng một chiếc hộp gấm. Mở ra, bên trong là một cây trâm cài tóc được làm bằng bạch ngọc, chạm khắc hình một con chim phượng hoàng vô cùng tinh xảo, đôi mắt phượng được đính bằng hai viên hồng ngọc nhỏ.

"Ta thấy nó rất hợp với nàng," chàng nói, tự tay cài cây trâm lên mái tóc đen nhánh của nàng. "Phượng hoàng là vua của các loài chim, chỉ có nó mới xứng với khí chất của nàng."

Ánh Nguyệt nhìn mình trong gương, bàn tay bất giác siết chặt lại. Cây trâm cài tóc. Nó đẹp, nhưng cũng thật trớ trêu. Bởi vì vũ khí mà nàng đã chuẩn bị để ám sát Hoàng đế, cũng chính là một cây trâm cài tóc. Cây trâm gia truyền của hoàng tộc nàng, bên trong có một cơ quan bí mật, có thể phóng ra một cây kim tẩm độc cực mạnh.

Giờ đây, nàng có hai cây trâm. Một là của tình yêu, một là của hận thù. Nàng nên chọn cái nào?

Đêm đó, sau khi Mộ Dung Phong đã rời đi, Ánh Nguyệt lấy cây trâm của gia tộc ra. Nàng nhìn nó, rồi lại nhìn cây trâm phượng hoàng mà chàng vừa tặng. Nước mắt nàng lại rơi. Nàng phải làm gì đây? Nàng yêu chàng, yêu chàng rất nhiều. Nhưng nàng không thể quên được mối thù của hàng trăm ngàn người dân nước mình, không thể quên được hình ảnh cha mẹ, anh em ngã xuống trong vũng máu.

Cuối cùng, nàng đã đưa ra một quyết định. Nàng sẽ dùng cây trâm phượng hoàng mà chàng tặng. Nàng sẽ dùng chính tình yêu của chàng để kết liễu kẻ thù của mình. Đó có lẽ là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất dành cho chàng, và cũng là cho chính bản thân nàng. Nàng sẽ biến món quà tình yêu của chàng, trở thành vũ khí của hận thù.