Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ từ trần nhà cao gấp đôi người thường hắt lên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng. Không khí trong căn phòng khách rộng lớn của biệt thự Lãnh gia đặc quánh mùi tiền bạc và kiêu căng.
Mạc Băng ngồi thẳng lưng trên chiếc sofa da Ý, tư thế chuẩn mực đến mức cứng nhắc. Cô thản nhiên nhìn thẳng vào người đàn ông đang ngồi đối diện—ông Lãnh, Chủ tịch Tập đoàn đang đặt vấn đề với cô. Cô không hề liếc nhìn về phía chàng trai đang nằm dài trên chiếc ghế bành gần cửa sổ, người mà cô sắp trở thành gia sư.
"Mạc tiểu thư," ông Lãnh, người đàn ông quyền lực với vầng trán nhăn nheo vì lo âu, đẩy một xấp tài liệu về phía cô. "Như đã trao đổi, thù lao cho cô sẽ là con số này."
Mạc Băng liếc qua. Con số bảy chữ số khiến bất cứ sinh viên nghèo nào cũng phải hoa mắt. Nó đủ để cô trang trải học phí, thuốc thang cho em trai suốt một năm.
Cô gật đầu: "Tôi đã hiểu về mức lương. Nhưng tôi có ba nguyên tắc cần được cam kết trước khi đặt bút ký vào hợp đồng."
Đúng lúc đó, một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ chế giễu vang lên từ phía góc phòng.
"Ôi chao, gia sư bây giờ còn cần nguyên tắc cơ à?"
Lãnh Tuyên chậm rãi đứng dậy, gã thiếu gia hệt như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, chỉ có điều trên gương mặt kia lại phảng phất vẻ ngạo mạn không thể che giấu. Anh ta khoác hờ chiếc áo sơ mi lụa đen, để lộ xương quai xanh sắc nét và ánh mắt lạnh như băng.
Anh ta bước tới, dừng lại ngay trước mặt Mạc Băng, cao hơn cô một cái đầu. Mùi thuốc lá nhẹ nhàng và nước hoa đắt tiền bao trùm lấy cô.
"Thứ lỗi," Lãnh Tuyên nhếch môi, "Tôi tưởng cô là gia sư, không phải là nữ thần đưa ra luật lệ."
Mạc Băng hoàn toàn không bị sự khinh miệt hay vẻ ngoài quyến rũ chết người của anh ta làm lung lay. Cô vẫn nhìn thẳng vào ông Lãnh, phớt lờ sự tồn tại của Lãnh Tuyên như thể anh ta chỉ là một món đồ nội thất thừa thãi.
"Thưa Lãnh Tổng, Nguyên tắc thứ nhất: Chỉ nói chuyện về học thuật. Tôi không can thiệp vào đời sống riêng tư của 'học trò', và ngược lại, 'học trò' cũng không được phép tìm hiểu hay chất vấn bất cứ điều gì liên quan đến cuộc sống cá nhân của tôi."
Lãnh Tuyên bật cười thành tiếng. "Khá đấy! Giao kèo đôi bên cùng có lợi. Nhưng lỡ như tôi muốn học... khoa học tình yêu thì sao, Mạc Băng?"
Đây là lần đầu tiên Lãnh Tuyên gọi tên cô. Không phải ‘cô’, không phải ‘tiểu thư’, mà là tên trần trụi.
Cô rút ra một tờ giấy trắng, đặt cạnh hợp đồng. "Nguyên tắc thứ hai: Không đụng chạm thể xác không cần thiết. Mọi tiếp xúc phải duy trì ở khoảng cách tôn trọng. Nếu vi phạm, hợp đồng này bị hủy bỏ ngay lập tức."
Sắc mặt ông Lãnh có chút khó coi, nhưng vì điểm số của con trai đang tệ hại đến mức nguy cơ bị đuổi học, ông đành im lặng.
Lãnh Tuyên cúi thấp người xuống, đến mức hơi thở nóng ấm của anh ta phả vào vành tai cô. Cô cảm nhận rõ ràng mùi vị nguy hiểm đang bao quanh.
"Không đụng chạm," Anh ta lặp lại, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello, "Vậy nếu tôi cố tình vi phạm thì sao, cô Luật sư nhỏ? Cô sẽ kiện tôi tội xâm phạm nhân phẩm à?"
Mạc Băng cuối cùng cũng quay đầu lại, lần đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau. Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao, không một chút sợ hãi hay thèm muốn nào đối với gã thiếu gia này.
"Thứ ba," Mạc Băng nhấn mạnh từng chữ, "Hợp đồng kéo dài ba tháng. Nếu sau ba tháng, Lãnh Tuyên vẫn không đạt đủ điểm để tốt nghiệp, tôi sẽ không nhận một đồng lương nào. Ngược lại, nếu cậu ta đạt được, tôi sẽ được thanh toán đủ. Và," Cô đứng dậy, đối mặt với Lãnh Tuyên, sự lạnh lùng tỏa ra từ cô như một lớp giáp vô hình.
"Và nếu cậu gọi tôi là 'cô giáo' hoặc 'gia sư', tôi sẽ không làm việc. Hãy gọi tôi là Mạc Băng."
Lãnh Tuyên sững sờ. Đã bao giờ có người phụ nữ nào dám nhìn thẳng vào anh ta, đặt ra luật lệ, và còn yêu cầu anh ta gọi thẳng tên họ mà không cần xưng hô kiểu cách? Những người phụ nữ khác hoặc là sợ hãi, hoặc là quá lẳng lơ, cố ý quyến rũ.
Nhưng Mạc Băng thì khác. Cô không run sợ trước ánh mắt thèm muốn hay sự kiêu ngạo của anh ta. Cô chỉ thấy anh ta là một đối tượng, một nhiệm vụ.
Anh ta nở nụ cười nguy hiểm, một nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. "Tuyệt vời, Mạc Băng. Trò chơi này có vẻ thú vị hơn tôi nghĩ."
Ông Lãnh thở phào, vội vã ký vào bản cam kết phụ của Mạc Băng.
Lãnh Tuyên nhìn theo bóng lưng Mạc Băng khi cô rời khỏi phòng khách, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản của cô càng làm nổi bật sự thanh mảnh và cương trực. Anh ta đưa tay chạm nhẹ vào nơi cô vừa ngồi, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu hơn.
"Cấm kỵ ư? Tôi yêu nhất là việc phá vỡ mọi quy tắc đấy, Mạc Băng."