Mười giờ sáng hôm sau, Mạc Băng có mặt tại biệt thự Lãnh gia đúng giờ. Không chậm một giây, không sớm một phút.
Cô được người giúp việc dẫn lên phòng học riêng của Lãnh Tuyên ở tầng ba. Căn phòng rộng gấp đôi căn hộ thuê của cô, với tường kính nhìn ra khu vườn thượng uyển và một bộ bàn ghế học tập đắt tiền nhưng phủ đầy bụi.
Lãnh Tuyên đã có mặt. Anh ta không nằm ườn ra như hôm qua mà đang ngồi ở bàn, nhưng không phải để học. Anh ta đang cầm một chiếc bật lửa mạ vàng, điềm nhiên đốt một điếu xì gà, nhả khói trắng lượn lờ trong không gian. Trên bàn, thay vì sách giáo trình là một chồng tạp chí siêu xe và một cốc rượu màu hổ phách.
Mạc Băng bước vào, không nhíu mày trước mùi khói hay sự bố trí khiêu khích.
"Mạc Băng," Lãnh Tuyên nhả khói, giọng nói trầm tĩnh mang theo ý cười. "Đúng giờ thật. Chuyện học hành mà cô cũng nghiêm túc đến thế à?"
Cô đặt chiếc cặp sách cũ kỹ lên bàn. "Giờ làm việc bắt đầu. Lãnh Tuyên, chúng ta sẽ bắt đầu với môn Kinh tế Vĩ mô. Ba tháng, cậu phải vượt qua kỳ thi cuối kỳ."
Anh ta nhấp một ngụm rượu, nhìn cô với vẻ đánh giá từ đầu đến chân. "Kinh tế Vĩ mô? Buồn tẻ. Tôi thà nhìn những đường cong vĩ mô khác còn hơn."
Mạc Băng mở giáo trình, hoàn toàn phớt lờ lời khiêu khích đó. "Chương đầu tiên: Cung và Cầu. Sự dịch chuyển của đường cầu..."
"Dừng lại," Lãnh Tuyên đặt cốc rượu xuống, tạo ra tiếng cạch dứt khoát. "Tôi thấy cô đang xách một chiếc túi cũ kỹ lắm. Nó là hàng chợ à? Hay là hàng vintage theo kiểu nghèo khổ?"
Cô ngước mắt lên. Đây chính là đòn tấn công cá nhân đầu tiên.
"Nguyên tắc thứ nhất," Cô bình thản đáp. "Chỉ nói chuyện về học thuật."
"À, tôi đang nói về học thuật đấy chứ," Anh ta cười nhạo, đứng dậy, tiến tới bên chiếc cặp của cô. Anh ta dùng đầu điếu xì gà chỉ vào đường chỉ đã sờn của chiếc cặp vải bố. "Đây là một nghiên cứu kinh tế nhỏ. Túi xách này của cô, giá trị ước tính ba trăm nghìn đồng. Chiếc túi Hermès đắt nhất trong bộ sưu tập của mẹ tôi có giá trị bằng cả năm học của cô. Vậy, Mạc Băng, giá trị cá nhân của cô... được đo lường như thế nào?"
Anh ta đang cố gắng dùng tiền bạc và sự giàu có để hạ thấp cô, để khiến cô cảm thấy hổ thẹn.
Mạc Băng khẽ hít sâu, cô biết những lời này có thể làm tan chảy bất cứ sự tự tôn nào của người khác. Nhưng cô đã quá quen với giới thượng lưu và trò chơi quyền lực của họ.
Cô nhẹ nhàng đóng cuốn sách lại, đẩy nó sang một bên. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, đầy kiêu ngạo của anh ta.
"Lãnh Tuyên, cậu muốn một bài học về Giá Trị phải không? Rất tốt."
Cô nhặt chiếc cặp cũ kỹ của mình lên, ôm nó vào lòng. "Theo lý thuyết của Alfred Marshall, giá trị của một món hàng được quyết định bởi hai yếu tố: Chi phí Sản xuất (Cung) và Mức độ Hữu dụng (Cầu)."
"Chiếc cặp này, giá trị thị trường là 300 ngàn. Nhưng đối với tôi, nó là công cụ duy nhất giúp tôi mang kiến thức về nhà mỗi ngày để đổi lấy số tiền chữa bệnh cho em trai. Nó hữu dụng vô cùng. Do đó, giá trị cảm tính của nó là vô giá."
Cô đặt chiếc cặp lại xuống bàn, sau đó chỉ vào tạp chí siêu xe của anh ta.
"Chiếc Ferrari trong tạp chí kia, trị giá hai mươi tỷ. Nhưng cậu không lái nó. Cậu dùng một chiếc khác. Nó chỉ đơn thuần là một món đồ thừa thãi trong bộ sưu tập, là công cụ để cậu khoe khoang và tiêu khiển, nó không có giá trị hữu dụng thực tế đối với mục tiêu tốt nghiệp của cậu."
"Vậy bây giờ, hãy nói về giá trị cá nhân của cậu." Cô tiến lại gần một bước. "Cậu là người thừa kế một tập đoàn hàng đầu, Chi phí sản xuất (giáo dục, tài nguyên) là cao nhất. Nhưng mức độ Hữu dụng của cậu đang là con số 0, vì cậu lười biếng, xem thường tri thức, và suýt bị đuổi học."
"Nếu cậu không tạo ra giá trị, cậu sẽ chỉ là một món đồ xa xỉ bị vứt xó, bị tước bỏ. Tôi, một sinh viên 300 ngàn, đang nắm giữ chìa khóa cho giá trị thực sự của cậu. Bây giờ, chúng ta sẽ học hay cậu muốn thảo luận về giá trị của chiếc bật lửa kia?"
Lãnh Tuyên hoàn toàn đứng hình. Lời nói của cô không chỉ sắc sảo, mà còn nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của anh ta: sợ bị phế bỏ. Anh ta đã dùng hàng ngàn phụ nữ, hàng ngàn đối thủ để giải tỏa sự chán nản, nhưng chưa từng có ai dám dùng lý thuyết kinh tế để tát thẳng vào sự kiêu ngạo của anh ta.
Anh ta dập điếu xì gà trong gạt tàn một cách mạnh bạo, nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt không còn vẻ chế giễu mà thay vào đó là sự tức giận và một tia hứng thú không thể kìm nén.
"Cô... hay lắm, Mạc Băng." Lãnh Tuyên nghiến răng, nhưng cuối cùng lại buông một tiếng thở dài. "Mở sách ra. Tôi muốn biết về 'Cung và Cầu' mà cô nói."
Mạc Băng biết cô đã thắng trận chiến nhỏ này. Cô mỉm cười lạnh lùng, lật sách và bắt đầu giảng bài. Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao, nhưng buổi học đã chính thức bắt đầu, theo đúng luật lệ của cô.