Những buổi học sau đó diễn ra trong một bầu không khí giằng co. Mạc Băng giảng bài một cách chuyên nghiệp, dùng kiến thức Luật và Kinh tế sắc bén để giải thích các khái niệm. Lãnh Tuyên ban đầu chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng ném ra những câu hỏi hóc búa, nhưng dần dần, anh ta bắt đầu tập trung hơn.
Nhưng tập trung vào điều gì, thì chỉ mình Lãnh Tuyên biết rõ.
Hôm nay, họ đang ôn tập về Thị trường Chứng khoán. Mạc Băng đặt một biểu đồ phức tạp trên bàn.
"Đây là mô hình định giá tài sản vốn. Khi thị trường xuất hiện rủi ro phi hệ thống..." Cô đang giải thích, nhưng ánh mắt cô chợt dừng lại.
Lãnh Tuyên đang ngồi ngay sát bên cạnh cô. Không phải đối diện như thường lệ. Anh ta nghiêng người, gần đến mức cánh tay trần của anh ta, săn chắc và phủ đầy hình xăm tinh xảo, gần như chạm vào vai cô. Mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà tươi mát, đắt tiền, xâm chiếm khứu giác cô.
"Tôi không hiểu cái đường cong này cho lắm," Lãnh Tuyên nói, giọng nói đầy vẻ vô tội, nhưng hơi thở nóng ấm của anh ta lại phả nhẹ vào gáy cô.
Mạc Băng giữ vẻ mặt lạnh lùng. "Mời cậu lùi lại. Nguyên tắc thứ hai: Không đụng chạm thể xác không cần thiết. Cậu đang vi phạm."
Lãnh Tuyên giả vờ ngạc nhiên. "Ô, tôi xin lỗi. Cô căng thẳng quá đấy, Mạc Băng. Tôi chỉ đang cố gắng nhìn rõ biểu đồ thôi mà. Cái này là tài liệu quan trọng, sao cô không đưa tôi nhìn một chút?"
Anh ta vươn tay ra, cố ý kéo tài liệu từ tay cô. Khi anh ta kéo, mu bàn tay anh ta lướt nhẹ qua đầu ngón tay của cô.
Chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng nó khiến dòng điện chạy dọc sống lưng Mạc Băng. Cô nhanh chóng rụt tay lại.
"Lãnh Tuyên," Giọng cô lạnh lùng đến mức có thể đóng băng không khí. "Nếu cậu còn cố tình làm vậy, tôi sẽ kết thúc hợp đồng."
Lãnh Tuyên cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự thách thức. "Hợp đồng? Cô dám sao? Cô không cần tiền chữa bệnh cho em trai cô nữa à?"
Đây là điều kinh khủng nhất mà anh ta có thể làm – dùng gánh nặng của cô để uy hiếp. Mạc Băng giận đến tái mặt.
"Cậu..." Cô gần như bật ra lời mắng mỏ, nhưng rồi cô hít một hơi sâu, buộc mình phải giữ vững lý trí.
"Tôi cần tiền. Nhưng tôi không bán rẻ lòng tự trọng. Cậu nghĩ rằng tiền có thể mua được mọi thứ, kể cả việc tôi phải chịu đựng sự xâm phạm không cần thiết sao?"
Lãnh Tuyên đứng dậy, đi vòng qua bàn, khiến cô phải quay người lại để đối diện với anh ta. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một gang tay.
"Đúng vậy," Anh ta thì thầm, cúi thấp người xuống. "Tôi nghĩ tiền mua được. Tôi mua thời gian của cô. Tôi mua sự chịu đựng của cô. Và cô chấp nhận đến đây, điều đó chứng minh rằng cô đã bán rồi. Vấn đề chỉ là... cái giá của sự đụng chạm là bao nhiêu thôi."
Anh ta đưa tay lên, ngón cái thô ráp, ấm nóng của anh ta nhẹ nhàng lướt qua gò má Mạc Băng, dừng lại ngay dưới mắt cô.
Cơ thể Mạc Băng căng cứng, nhưng cô không lùi lại. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, quyết tâm không để sự sợ hãi lộ ra.
"Cái giá là sự nghiệp của cậu. Nếu cậu chạm vào tôi, tôi sẽ rời đi. Cậu sẽ thất bại kỳ thi. Cậu sẽ bị tước quyền thừa kế. Cậu nghĩ rằng một cái chạm xứng đáng với đế chế Lãnh gia sao?"
Lời nói của cô mạnh mẽ như một cái tát, nhưng sự tiếp xúc của da thịt họ lại mềm mại đến kinh ngạc. Lãnh Tuyên cảm thấy gò má cô mát lạnh và mềm mại dưới ngón tay mình. Ánh mắt kiên định của cô bỗng chốc trở thành một thách thức ngọt ngào.
Lần đầu tiên, Lãnh Tuyên cảm thấy một cảm xúc lạ lẫm: Không phải ham muốn đơn thuần, mà là sự khát khao chiếm hữu một thứ không thể mua được.
Anh ta từ từ rút tay lại, ánh mắt khóa chặt lấy cô. Dù đã rút tay, nhưng dư vị ấm nóng vẫn còn lưu lại trên da thịt Mạc Băng.
"Thú vị thật," Lãnh Tuyên thở dài, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự mệt mỏi và thất vọng, không phải vì cô từ chối, mà vì anh ta đã tự buộc mình phải dừng lại.
"Chúng ta quay lại với biểu đồ. Bài học tiếp theo: Rủi ro Phi Hệ thống. Đó chính là những gì đang xảy ra trong căn phòng này."
Mạc Băng siết chặt nắm tay dưới bàn. Cô biết cô đã giành lại quyền kiểm soát, nhưng cái chạm ngắn ngủi kia đã để lại một vết nứt rất nhỏ trên lớp băng bảo vệ của cô. Cô biết, Lãnh Tuyên sẽ không dừng lại. Anh ta đã bắt đầu trò chơi cấm kỵ này.