MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Đối Chiếm ĐoạtChương 4

Tuyệt Đối Chiếm Đoạt

Chương 4

998 từ · ~5 phút đọc

Sau vụ va chạm ở Chương 3, Lãnh Tuyên bỗng nhiên trở nên lạ lùng. Anh ta không còn cố ý đụng chạm, cũng không dùng lời lẽ khiêu khích nữa. Ngược lại, anh ta bắt đầu học. Nghiêm túc.

Sự thay đổi này khiến Mạc Băng bối rối hơn cả những lời tán tỉnh thô thiển trước đó.

Hôm đó là một buổi tối thứ Bảy. Mạc Băng phải ở lại làm việc muộn hơn vì Lãnh Tuyên đột nhiên yêu cầu cô dạy bù phần bài tập vĩ mô mà anh ta đã bỏ lỡ. Biệt thự Lãnh gia tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn lờ mờ.

Trong phòng học, Lãnh Tuyên cúi đầu ghi chép. Anh ta đeo một chiếc kính gọng vàng (cái mà anh ta thường vứt xó) và trông hoàn toàn khác biệt so với gã thiếu gia ăn chơi.

"Mạc Băng," Anh ta cất giọng, không ngước lên. "Phần này tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm. Cô có thể giải thích lại về điểm cân bằng Nash trong lý thuyết trò chơi không?"

Mạc Băng tiến lại gần, chỉ vào sơ đồ. "Điểm cân bằng Nash là khi không người chơi nào có lợi nếu đơn phương thay đổi chiến lược của mình, miễn là những người chơi khác giữ nguyên chiến lược của họ..."

"Vậy thì..." Lãnh Tuyên đột ngột ngước lên, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh đèn, sâu thăm thẳm. "Nếu tôi... thay đổi chiến lược của mình, thì cô cũng buộc phải thay đổi đúng không?"

Cô cứng người lại, biết anh ta không còn nói về lý thuyết kinh tế nữa.

"Đó là quy tắc chung, nhưng không áp dụng cho..."

"Áp dụng chứ." Anh ta ngắt lời. "Chiến lược của cô là Lạnh lùng, Nguyên tắc, Giữ khoảng cách. Chiến lược của tôi là Khiêu khích, Thử thách. Bây giờ, tôi thay đổi. Tôi chọn Nghiêm túc, Tôn trọng, Quan tâm."

Anh ta đẩy một cốc cà phê nóng về phía cô. "Cô đã dạy liên tục ba tiếng rồi. Đây, cà phê đen ít đường, đúng như cô thích. Tôi thấy cô không ngủ đủ, Mạc Băng."

Mạc Băng nhìn cốc cà phê. Đó là sự quan tâm, nhưng cũng là một sự xâm phạm tinh tế vào nguyên tắc Không tìm hiểu đời tư của cô. Anh ta đã lén tìm hiểu cô thích gì.

"Cảm ơn. Nhưng tôi tự chuẩn bị đồ uống được," Cô nói, cố giữ giọng bình thường.

"Sợ tôi bỏ thuốc à?" Lãnh Tuyên cười khẩy. "Tôi có nhiều cách khác để khiến cô mất kiểm soát mà không cần hạ cấp đến mức đó."

Anh ta quay lại với bài tập, nhưng sau đó, anh ta bỗng dừng bút, nhìn vào đôi tay cô đang đặt trên giáo trình.

"Tay cô lạnh quá."

Lần này, Lãnh Tuyên không chạm. Anh ta chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc khăn choàng cashmere của mình về phía cô. Đó là chiếc khăn đắt tiền, tỏa ra mùi hương nam tính ấm áp của anh ta.

"Tôi không cần," Cô từ chối.

"Nhưng tôi cần," Lãnh Tuyên khẽ nói. "Nếu cô bị bệnh, tôi sẽ mất gia sư. Và cô sẽ mất tiền. Đó là Rủi ro phi hệ thống mà cả hai chúng ta đều phải tránh."

Anh ta dùng lý thuyết để ép cô chấp nhận sự quan tâm của anh ta. Mạc Băng không còn cách nào để từ chối mà không bị coi là ngốc nghếch. Cô miễn cưỡng khoác chiếc khăn vào. Hơi ấm lập tức bao bọc lấy cô.

Họ tiếp tục học. Đến gần nửa đêm, Mạc Băng giải xong một bài tập khó. Cô thấy mệt mỏi rã rời, nhưng sự hài lòng trên gương mặt Lãnh Tuyên lại khiến cô cảm thấy công sức mình bỏ ra xứng đáng.

"Xong rồi." Cô nói khẽ. "Tôi phải về."

"Đợi một chút." Lãnh Tuyên đứng dậy, đi đến giá sách. Anh ta lấy ra một cuốn tiểu thuyết bìa da cũ. "Tôi tặng cô cái này. Cô nói cô thích đọc sách cũ."

Đây là một sự xâm phạm vào đời tư khác.

"Tôi không nhận quà cáp cá nhân," Mạc Băng đáp.

"Nó không phải quà." Lãnh Tuyên đặt cuốn sách lên bàn, nhưng sau đó, anh ta dùng ngón tay chặn lại, không cho cô cầm lấy.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng sự khao khát không còn che giấu.

"Quyển sách này giống như một luật lệ mới vậy," Giọng Lãnh Tuyên đột nhiên trở nên khàn đặc, trầm hơn cả đêm qua. "Nó nằm ở đây. Giữa chúng ta. Nếu cô lấy nó, tức là cô chấp nhận rằng ranh giới giữa chúng ta đã bị xóa mờ. Cô chấp nhận rằng mối quan hệ này không chỉ là Gia sư và Học trò."

"Cô phải quyết định. Lùi lại và để nó lại đây, hoặc chấp nhận và mang nó về."

Anh ta buông ngón tay ra, cuốn sách nằm im lìm trên mặt bàn.

Mạc Băng cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cám dỗ. Cô biết, việc cô chạm vào cuốn sách này sẽ là lời tuyên bố ngầm, là sự phá vỡ luật lệ do chính cô đặt ra.

Cô nhìn vào đôi mắt anh ta, đôi mắt đang chứa đựng ngọn lửa âm ỉ. Cô không thể rời mắt.

Cô từ từ vươn tay ra, những ngón tay cô run rẩy chạm vào bìa da cũ kỹ của cuốn sách.

Rầm.

Lãnh Tuyên đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, ngay bên cạnh tay cô. Mạc Băng giật mình, nhưng cô vẫn giữ chặt cuốn sách.

"Cô đã chọn." Anh ta thì thầm, nụ cười chiến thắng hiện rõ trên môi. Anh ta không chạm vào cô, nhưng áp lực từ cánh tay anh ta, hơi thở gấp gáp và ánh mắt thiêu đốt của anh ta, đã là một sự xâm phạm còn mãnh liệt hơn cả một cái chạm.

"Nguyên tắc của cô đã bị phá vỡ. Bây giờ, đến lượt tôi đặt luật chơi mới."