Mạc Băng rời khỏi biệt thự Lãnh gia đêm đó với cuốn sách bìa da nặng trịch trong cặp. Không phải là sức nặng của vật chất, mà là sức nặng của sự thỏa hiệp. Cô đã tự tay phá vỡ nguyên tắc thứ nhất của mình.
Cô bước đi trên con đường rải sỏi vắng vẻ, cố hít thở không khí lạnh để xua đi hơi ấm từ chiếc khăn cashmere còn vương trên vai.
Tít tít. Điện thoại cô rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
$$9:45 PM$$
Lãnh Tuyên: Tôi thấy cô ra khỏi cổng rồi. Cô không cần đi bộ đến trạm xe buýt đâu.Mạc Băng sững sờ. Cô lập tức quay đầu lại. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, cô không thấy bất cứ chiếc xe nào theo dõi.Tít tít. Tin nhắn thứ hai đến ngay lập tức
.$$9:46 PM$$
Lãnh Tuyên: Tôi đang xem cô qua camera an ninh ở cổng chính. Cô đang cau mày đấy, Mạc Băng. Đừng lo, tôi đã đặt xe cho cô rồi.Cô ngước nhìn camera an ninh đang nhấp nháy trên cột cổng. Trái tim cô đập thình thịch vì sự xâm phạm trắng trợn này."Anh ta là đồ điên!" Cô thầm rủa.Ngay sau đó, một chiếc sedan đen bóng, đắt tiền dừng lại ngay bên cạnh cô. Tài xế bước ra, cúi đầu cung kính."Thưa cô Mạc Băng, cậu Lãnh dặn tôi đưa cô về nhà."Mạc Băng đứng chết trân. Cô không muốn chấp nhận sự sắp đặt này, nhưng cô biết, nếu cô từ chối, Lãnh Tuyên sẽ tiếp tục theo dõi cô.Cô miễn cưỡng bước vào xe. Chiếc xe sang trọng, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với chiếc xe buýt chật chội mà cô thường đi.Khi xe lăn bánh, Mạc Băng nhận thêm một tin nhắn
.$$9:55 PM$$
Lãnh Tuyên: Lái xe sẽ đợi ở đó mười phút để đảm bảo cô vào nhà an toàn. Cô có 5 phút để ăn bát mì gói trước khi tôi gửi bài tập về nhà vào email. Đừng quên làm xong trước 8 giờ sáng mai.Mạc Băng cảm thấy như mình đang bị siết chặt trong một chiếc lồng vô hình. Anh ta không chỉ kiểm soát cô trong giờ học, mà còn điều khiển cả cuộc sống cá nhân của cô.Ngày hôm sau, sự chiếm hữu tiếp tục.Trong giờ giải lao, Mạc Băng nhận được cuộc gọi từ hiệu thuốc quen."Thưa cô Mạc Băng, đơn thuốc của em trai cô đã được thanh toán rồi. Một người đàn ông đã trả toàn bộ chi phí thuốc trong ba tháng tới, bao gồm cả loại thuốc nhập khẩu mới nhất."Cô lập tức gọi điện cho Lãnh Tuyên. Anh ta đang ngồi ở ghế sofa, đeo tai nghe, giả vờ học."Lãnh Tuyên, cậu đang làm cái quái gì vậy?" Cô hét lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.Anh ta tháo tai nghe, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. "Học? Chẳng phải cô đã ký hợp đồng dạy tôi à?""Tôi đang nói về tiền thuốc! Cậu không được phép can thiệp vào cuộc sống cá nhân của tôi!"Lãnh Tuyên nhún vai. "Cô sai rồi, Mạc Băng. Tôi đang bảo vệ giá trị của cô. Cô cần khỏe mạnh để dạy tôi. Em trai cô khỏe mạnh, cô mới tập trung được. Đó là Đầu tư vào nguồn nhân lực theo lý thuyết kinh tế. Tôi là một nhà đầu tư thông minh.""Đừng dùng lý thuyết để biện minh cho sự kiểm soát của cậu!" Mạc Băng run rẩy vì giận dữ."Sự kiểm soát?" Anh ta đứng dậy, bước đến gần cô, nhưng lần này, anh ta chỉ dùng ánh mắt để ép buộc."Cô vẫn có thể rời đi, Mạc Băng. Cô có thể hủy hợp đồng, vứt tiền thuốc, và quay lại với xe buýt, làm thêm hai công việc để kiếm từng đồng. Hoặc cô có thể ở lại, tận hưởng sự quan tâm này, và giúp tôi tốt nghiệp. Chọn đi."Mạc Băng im lặng. Cô biết Lãnh Tuyên đang đẩy cô vào góc tường, buộc cô phải chấp nhận sự giúp đỡ (và sự kiểm soát) của anh ta. Cô cần tiền, và Lãnh Tuyên đã dùng điểm yếu của cô để xây dựng chiếc lồng bằng vàng này."Tôi sẽ nhận lại tiền thuốc," Cô tuyên bố. "Nếu cậu không nhận, tôi sẽ nghỉ việc.""Được thôi," Lãnh Tuyên nói, khóe môi cong lên thành một nụ cười thỏa mãn. "Nhưng... cô phải chấp nhận một luật lệ mới để tôi nhận lại số tiền đó.""Luật lệ gì?""Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ không học trong phòng học nữa." Lãnh Tuyên nhìn quanh phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở phòng ngủ cá nhân của anh ta, ngay bên cạnh."Chúng ta sẽ học trong phòng tôi. Tôi muốn sự thoải mái tối đa để tiếp thu kiến thức. Và tôi muốn cô... ngồi ở mép giường của tôi để giảng bài."Sự trắng trợn này khiến Mạc Băng nghẹt thở. Anh ta không chạm, nhưng anh ta đang buộc cô phải tiếp xúc gần gũi với không gian riêng tư nhất của anh ta. Cô cảm thấy nhiệt độ trong phòng tăng lên."Đó là Nguyên tắc thứ hai của tôi. Cấm kỵ." Cô cố gắng giữ giọng ổn định."Đây là luật chơi mới của tôi," Lãnh Tuyên nói khẽ, giọng nói đầy thách thức. "Hoặc chấp nhận, hoặc hủy hợp đồng. Quyết định đi, Mạc Băng."