Những ngày tiếp theo là một sự tra tấn tinh thần đối với Mạc Băng.
Lãnh Tuyên thực hiện đúng thỏa thuận, không còn trực tiếp chạm vào cô, nhưng anh ta lại buộc cô phải làm việc trong chiếc lồng cấm kỵ – phòng ngủ của anh ta.
Cô phải ngồi trên mép chiếc giường King-size rộng lớn, nơi ga trải giường màu xám đậm và gối ôm tản mát vẫn còn vương mùi hương nam tính ấm áp của Lãnh Tuyên. Anh ta thì nằm dài ra ghế sofa đối diện, đôi mắt luôn khóa chặt vào cô.
Sự sắp đặt này khiến mỗi bài giảng trở nên khó khăn. Mạc Băng luôn phải cố gắng giữ cho giọng nói không run, tập trung hoàn toàn vào các biểu đồ kinh tế vĩ mô thay vì cảm nhận được hơi nóng từ ánh nhìn của anh ta.
"Mạc Băng," Lãnh Tuyên gọi, giọng trầm khàn. "Cô giải thích sai rồi. Đường cong Phillips là mối quan hệ nghịch đảo giữa lạm phát và thất nghiệp, không phải là mối quan hệ tuyến tính."
Cô vội vã kiểm tra lại. "Đúng là nghịch đảo, tôi xin lỗi."
"Cô phân tâm rồi," Anh ta nói, không phải là một lời buộc tội, mà là một sự khẳng định. "Tại sao? Vì tôi không mặc áo à?"
Mạc Băng ngước lên. Lãnh Tuyên đã cởi chiếc áo hoodie, chỉ mặc một chiếc quần jogger đen, để lộ thân trên săn chắc và những đường nét cơ bắp hoàn hảo, được tôn lên bởi ánh đèn mờ ảo.
"Lãnh Tuyên, cậu cố tình khiêu khích," Mạc Băng nghiến răng.
"Không hề," Anh ta nhếch môi cười, đặt tay ra sau đầu. "Tôi đang cố gắng thoải mái nhất có thể để tiếp thu kiến thức. Tôi nghĩ cô đã quên Nguyên tắc Hữu dụng rồi sao? Nếu tôi thoải mái, tôi sẽ học tốt hơn. Hay là... cô không thể thoải mái khi thấy tôi như thế này?"
Mạc Băng cúi đầu, bàn tay siết chặt cuốn giáo trình. Cô biết, anh ta đang dùng cơ thể của mình để phá vỡ sự phòng thủ cuối cùng của cô.
Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ. Đêm đã buông xuống, ánh trăng bạc chiếu qua cửa kính phòng ngủ, tạo nên một vầng sáng lạnh lẽo trong căn phòng đầy hơi ấm.
"Hôm nay chúng ta kết thúc ở đây," Cô nói, cố gắng thoát khỏi không gian ngột ngạt này.
"Đợi đã." Lãnh Tuyên đứng dậy, sải bước đến bên cô. Anh ta không hề chậm chạp hay vội vàng.
Anh ta đứng ngay phía sau cô, thân hình cao lớn che khuất ánh trăng. Mùi hương nam tính mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Cô không thể trốn tránh mãi được, Mạc Băng," Anh ta thì thầm, giọng nói gần như chạm vào vành tai cô.
"Tôi không trốn tránh. Tôi đang tuân thủ nguyên tắc."
"Nguyên tắc của cô đã chết rồi." Anh ta nói. "Nó chết từ đêm cô mang cuốn sách của tôi về. Cô không sợ tôi. Cô sợ... cảm giác cô có được khi ở bên tôi."
Anh ta vươn tay, không phải chạm vào cô, mà là chạm vào tấm kính lạnh buốt ngay bên cạnh đầu cô. Anh ta nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn lên hơi nước mờ trên kính, hành động nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực.
Mạc Băng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh ta truyền qua lớp không khí mỏng manh.
"Cô đã bao giờ cho phép bản thân yếu đuối chưa, Mạc Băng? Chỉ một lần thôi. Để tôi thấy cái vẻ băng giá kia tan chảy?"
Anh ta quay người cô lại. Mạc Băng bị dồn vào giữa anh ta và cửa sổ. Ánh trăng hắt lên, biến căn phòng thành một sân khấu cấm kỵ.
Lãnh Tuyên chậm rãi đưa tay lên, không chạm vào mặt cô, mà nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai đang rủ xuống của cô.
"Nói với tôi, Mạc Băng. Cô muốn tôi làm gì? Tiếp tục học? Hay là..."
Anh ta ngừng lại, ánh mắt anh ta lướt xuống môi cô. Sự khao khát trong mắt anh ta giờ đây không còn là sự khiêu khích mà là sự khẩn cầu.
Mạc Băng nhắm mắt lại. Sự giằng xé quá lớn. Cô cần phải đuổi anh ta ra. Cô cần phải chạy trốn. Nhưng một phần trong cô, cái phần bị vùi lấp bởi gánh nặng và nguyên tắc, lại khao khát sự tự do mà Lãnh Tuyên mang đến.
Cô mở mắt ra, giọng nói khẽ như hơi thở: "Hãy tiếp tục học, Lãnh Tuyên."
Anh ta nhìn cô một lúc lâu, sau đó thở ra một hơi đầy thất vọng.
"Được rồi. Học."
Anh ta lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn. Nhưng Mạc Băng biết, đây chỉ là một sự tạm hoãn. Ranh giới đã mờ, và đêm nay, cô đã suýt chút nữa đầu hàng. Ánh trăng lạnh lẽo ngoài kia không đủ để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong căn phòng này.