MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Đối Chiếm ĐoạtChương 7

Tuyệt Đối Chiếm Đoạt

Chương 7

926 từ · ~5 phút đọc

Đã hai tuần trôi qua kể từ khi Mạc Băng chấp nhận "luật chơi" học trong phòng ngủ của Lãnh Tuyên. Hai tuần là thời gian đủ để sự căng thẳng cấm kỵ biến thành một sợi dây vô hình, siết chặt lấy hơi thở của cả hai.

Chiều hôm đó, Mạc Băng đang giảng về Chính sách Tài khóa. Cô cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya chăm sóc em trai.

Lãnh Tuyên, vẫn trong bộ dạng nửa trần nửa khép hờ, ngồi đối diện. Anh ta không hề ghi chép, mà chỉ chăm chú nhìn cô.

"Cô đang nói về việc cắt giảm thuế để kích cầu," Lãnh Tuyên đột ngột ngắt lời, giọng nói không còn vẻ giễu cợt, mà là sự lo lắng khó hiểu. "Nhưng tôi thấy cô đang bị thất nghiệp mãn tính đấy, Mạc Băng."

Mạc Băng nhíu mày: "Cậu lại dùng ẩn dụ kinh tế để xúc phạm tôi sao?"

"Không," Anh ta lắc đầu, ngồi thẳng dậy. "Tôi đang nói về sự thất nghiệp cảm xúc. Cô đang thất nghiệp trong việc cho phép mình nghỉ ngơi, cô đang thất nghiệp trong việc cho phép mình... yếu đuối."

Lãnh Tuyên đẩy cuốn giáo trình sang một bên. Anh ta lấy ra một chiếc phong bì mỏng, đặt nhẹ nhàng lên bàn.

"Tôi biết chuyện của em trai cô."

Lời nói này như một đòn sét đánh ngang tai Mạc Băng. Nguyên tắc số một – Không can thiệp vào đời sống cá nhân – bị phá vỡ một cách tàn nhẫn và công khai.

"Ai cho phép cậu điều tra tôi?" Cô đứng bật dậy, sự giận dữ khiến lồng ngực cô phập phồng. "Cậu dám... Cậu nghĩ cậu có quyền gì?"

Lãnh Tuyên không hề nao núng trước cơn thịnh nộ hiếm hoi của cô. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng và một chút xót xa.

"Tôi không điều tra. Tôi... quan tâm."

"Sự quan tâm của cậu là sự kiểm soát thô bạo!" Mạc Băng hất chiếc phong bì đi. "Tôi không cần tiền, không cần sự thương hại của cậu. Cậu đã vi phạm thỏa thuận. Tôi nghỉ việc!"

Cô quay người, định bỏ đi.

Ngay khi cô chạm tay vào nắm đấm cửa, Lãnh Tuyên đã xuất hiện phía sau. Anh ta không dùng sức mạnh để giữ cô lại. Anh ta chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, từ phía sau.

Cái ôm không hề có tính chiếm hữu thô bạo, mà là sự bao bọc, nâng đỡ. Mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà quen thuộc bỗng chốc trở thành một điểm tựa ấm áp, làm tan chảy mọi sự giận dữ của cô.

"Đừng đi, Mạc Băng," Anh ta thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như cầu xin. "Tôi không hề chế giễu cô. Tôi chỉ muốn nói rằng... tôi có thể là người phân bổ nguồn lực của cô. Tôi có đủ tiền để lo cho em trai cô, để cô có thể tập trung vào chính cô. Đừng từ chối sự giúp đỡ của tôi."

Cơ thể Mạc Băng cứng đờ. Cả cuộc đời cô luôn tự nhủ phải mạnh mẽ, phải tự gánh vác. Cô chưa bao giờ cho phép mình dựa dẫm vào ai. Nhưng sự mệt mỏi, gánh nặng, và cả sự cô đơn đã tích tụ bấy lâu, giờ đây bị cái ôm ấm áp này đập tan.

"Tôi... không thể," Cô khẽ nói, nước mắt đã rưng rưng.

"Cô có thể." Lãnh Tuyên nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô. "Nguyên tắc cấm kỵ của cô... là thứ tôi muốn phá vỡ nhất. Tôi không muốn cô làm gia sư nữa. Tôi muốn cô làm... người phụ nữ của tôi."

Anh ta buông cô ra, quay cô lại. Gương mặt anh ta giờ đây không còn nét ngang tàng của cậu ấm hư hỏng, mà là sự chân thành và khao khát của một người đàn ông trưởng thành.

"Tôi đã thay đổi chiến lược, Mạc Băng. Tôi không tìm kiếm điểm cân bằng Nash nữa. Tôi muốn sự tối đa hóa lợi ích chung cho cả hai chúng ta. Hãy để tôi là lợi ích của cô, và cô... là lợi ích của tôi."

Nước mắt Mạc Băng lăn dài. Cô nhận ra, đây không phải là sự mua chuộc, mà là lời tỏ tình dưới lớp vỏ bọc kinh tế. Lãnh Tuyên đã yêu cô. Và điều kinh khủng hơn là... cô cũng yêu anh ta. Cô yêu cái cách anh ta trưởng thành vì cô, yêu cái cách anh ta dùng lý lẽ để bảo vệ tình cảm cấm kỵ của họ.

Trong giây phút yếu lòng nhất, Mạc Băng đã buông bỏ tất cả. Bức tường băng sụp đổ.

Cô vươn tay lên, đôi tay run rẩy chạm vào gò má Lãnh Tuyên. Cô kéo anh ta lại gần.

"Lãnh Tuyên... cậu là người phá vỡ mọi quy tắc," Cô thều thào.

Và Mạc Băng chủ động, dâng hiến đôi môi lạnh giá của mình cho anh ta.

Nụ hôn này không phải là sự cưỡng ép hay khiêu khích như lần trước, mà là sự đầu hàng tuyệt đối, là sự xác nhận rằng ranh giới cấm kỵ đã bị xóa bỏ hoàn toàn. Lãnh Tuyên đáp lại bằng một sự nồng nhiệt bùng cháy, đôi tay anh ta siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên, không cho cô một cơ hội nào để rút lui.

Anh ta đưa cô về phía chiếc giường lớn, nơi ánh trăng vừa đủ chiếu sáng sự phá vỡ nguyên tắc của họ.