Căn hộ áp mái, nơi từng là nơi họ hẹn hò lén lút, giờ đây trở thành văn phòng làm việc và là tổ ấm duy nhất của Lãnh Tuyên và Mạc Băng. Nó không lộng lẫy như biệt thự Lãnh gia, nhưng nó tràn đầy tự do và tình yêu.
Hai ngày sau scandal, Lãnh Tuyên không còn là cậu ấm vây quanh bởi tài xế và trợ lý. Anh ta chỉ còn lại chiếc laptop cá nhân, số tiền tiết kiệm ít ỏi từ những lần ăn chơi (giờ đây trở thành vốn khởi nghiệp), và Mạc Băng.
Lãnh Tuyên quyết định thành lập công ty riêng, chuyên về tư vấn đầu tư mạo hiểm và công nghệ, với cái tên “Hằng Tinh” – mong muốn về một ngôi sao độc lập, mãi mãi tỏa sáng.
Tuy nhiên, con đường khởi nghiệp của anh ta không hề dễ dàng. Lãnh Tổng, giận dữ vì sự phản bội công khai, đã dùng toàn bộ quyền lực và mối quan hệ để phong tỏa mọi nguồn vốn và đối tác tiềm năng của Lãnh Tuyên.
"Họ muốn tôi chết đói," Lãnh Tuyên nghiến răng, nhìn vào email từ chối hợp tác từ một quỹ đầu tư lớn. "Cha tôi đã dùng ảnh hưởng để chặn đứng mọi giao dịch của tôi."
Mạc Băng ngồi bên cạnh anh ta, cô đang giúp anh ta soạn thảo bản kế hoạch kinh doanh. Cô là lý trí, là kiến thức, là nguồn lực chiến lược mà Lãnh Tuyên cần nhất.
"Đây là cuộc chiến 'một mình chống lại cả đế chế', Lãnh Tuyên," Mạc Băng nói, giọng cô bình tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Nếu họ phong tỏa nguồn vốn từ các tập đoàn lớn, chúng ta phải tìm đến những nguồn vốn phi hệ thống—các nhà đầu tư cá nhân, mạo hiểm, những người muốn thách thức Lãnh Tổng."
Lãnh Tuyên nhìn cô đầy ngưỡng mộ. Cô đã biến kiến thức kinh tế học khô khan thành chiến lược chiến đấu thực tế.
"Em thật sự là thiên tài, Mạc Băng. Anh biết anh đã đánh đổi đúng người." Anh ta nghiêng người, đặt nụ hôn nhẹ lên tóc cô.
Họ làm việc không ngừng nghỉ. Ngày thì Lãnh Tuyên chạy khắp nơi tìm kiếm đối tác, Mạc Băng thì ở nhà nghiên cứu thị trường và chuẩn bị tài liệu pháp lý. Cô phải dùng kiến thức Luật của mình để đảm bảo Lãnh Tổng không thể dùng các điều khoản pháp lý để hủy hoại công ty mới của anh ta.
Dù thiếu thốn về vật chất, nhưng tình yêu của họ lại bùng cháy hơn bao giờ hết. Sự căng thẳng và áp lực bên ngoài càng khiến họ gắn kết
Đêm đó, Lãnh Tuyên trở về căn hộ sau một ngày dài bị các đối tác cũ từ chối và bị truyền thông quấy nhiễu. Anh ta mệt mỏi, thất vọng, và gần như sụp đổ trên ghế sofa.
Mạc Băng nhìn thấy sự kiệt sức trên gương mặt anh ta. Cô không nói lời nào an ủi sáo rỗng. Cô biết, Lãnh Tuyên cần sự chữa lành bằng tình yêu, không phải bằng lời nói.
Cô nhẹ nhàng cởi giày cho anh ta, sau đó ngồi xuống sàn, dựa vào chân anh ta. Cô bắt đầu xoa bóp đôi chân mệt mỏi của anh ta, một hành động dịu dàng và tận tâm mà Lãnh Tuyên chưa từng nhận được từ bất kỳ ai trong đời.
"Đừng lo, Lãnh Tuyên. Họ chỉ đang thử thách sự kiên nhẫn của chúng ta," Mạc Băng thì thầm. "Anh đã vượt qua kỳ thi khó nhất của đời sinh viên rồi. Cuộc chiến này sẽ không làm khó được anh."
Lãnh Tuyên nhìn xuống, thấy mái tóc đen nhánh của cô lướt qua chân mình. Anh ta cảm nhận được sự dịu dàng và sức mạnh vô tận từ người phụ nữ này.
Anh ta kéo cô dậy, ôm cô vào lòng. "Anh không muốn bàn về kinh tế nữa, Mạc Băng. Anh chỉ muốn em."
Họ bước vào phòng ngủ. Đây không phải là sự cuồng nhiệt chiếm hữu như những đêm trước scandal, mà là sự an ủi sâu sắc, là sự xác nhận rằng họ là chỗ dựa tinh thần duy nhất của nhau.
Lãnh Tuyên nâng niu Mạc Băng, cảm nhận cơ thể cô dưới bàn tay anh ta. Mọi hành động đều chậm rãi, dịu dàng, nhưng chứa đầy sự biết ơn và tình yêu.
Mạc Băng cũng đáp lại bằng sự buông thả hoàn toàn. Cô cho phép mình yếu đuối, cho phép mình được yêu thương, được bảo vệ. Cô nhận ra, tình yêu này không phải là sự trả giá, mà là nguồn lực mạnh mẽ nhất để họ chiến đấu với thế giới ngoài kia.
Trong khoảnh khắc thân mật nhất, Lãnh Tuyên thì thầm: "Ngày mai, anh sẽ thuyết trình về dự án mới. Em là cảm hứng. Anh cần em mạnh mẽ, Mạc Băng. Chúng ta không được phép thất bại."
"Tôi sẽ không bao giờ để anh thất bại," Cô đáp lại bằng hành động, siết chặt lấy anh ta.
Sáng hôm sau, Mạc Băng giúp Lãnh Tuyên chuẩn bị cho buổi thuyết trình quan trọng đầu tiên.
"Dự án 'Hằng Tinh' sẽ tập trung vào thị trường năng lượng sạch," Lãnh Tuyên nói. "Đó là lĩnh vực cha tôi không quan tâm. Chúng ta sẽ làm một điều mà Lãnh gia không thể kiểm soát được."
Mạc Băng đã chuẩn bị một bản phân tích rủi ro chi tiết. "Lãnh Tổng chắc chắn sẽ cử người theo dõi và phá hoại buổi thuyết trình. Cậu phải sẵn sàng cho mọi câu hỏi mang tính chất 'công kích cá nhân' từ phía họ."
Đúng như dự đoán. Tại buổi thuyết trình, một đối tác cũ của Lãnh Tổng đã cố tình đứng dậy, chất vấn Lãnh Tuyên một cách công khai.
"Lãnh Tuyên, chúng tôi có nghe về scandal của cậu. Chúng tôi có thể tin tưởng một người đàn ông sẵn sàng từ bỏ đế chế vì một mối quan hệ bất chính sao? Cậu có đủ sự ổn định để điều hành một công ty không?"
Cả phòng họp chìm trong sự im lặng. Lãnh Tuyên nhìn thẳng vào người đàn ông đó, ánh mắt anh ta không hề dao động.
"Thưa ông, tôi xin lỗi phải thất vọng về ông. Chính quyết định từ bỏ đế chế đã chứng minh sự ổn định và nguyên tắc của tôi. Tôi đã từ bỏ sự kiểm soát và phụ thuộc, để xây dựng một tương lai hoàn toàn dựa trên năng lực và sự trung thực. Đây là điều mà Lãnh Tổng chưa bao giờ dạy tôi. Ông có thể tin tưởng vào một người sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ giá trị cốt lõi của mình không? Nếu không, công ty của ông không xứng đáng làm đối tác của Hằng Tinh."
Màn đáp trả dứt khoát và đầy tự tin của Lãnh Tuyên khiến toàn bộ phòng họp phải nín thở. Lãnh Tuyên đã dùng chính scandal của mình để chứng minh sự trưởng thành và nguyên tắc kinh doanh.
Buổi thuyết trình kết thúc thành công. Lãnh Tuyên không chỉ thuyết phục được một số nhà đầu tư độc lập, mà còn giành lại được sự tôn trọng.
Khi trở về căn hộ, Mạc Băng ôm chầm lấy anh ta. "Cậu đã làm rất tốt, Lãnh Tuyên. Anh không còn là cậu ấm hư hỏng nữa."
Lãnh Tuyên ôm cô thật chặt. "Chúng ta đã thắng trận đầu tiên. Nhưng cuộc chiến sẽ còn dài."