Lãnh Tuyên nhìn Mạc Băng, ánh mắt anh ta không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự quyết đoán rực cháy. Anh ta hiểu cô muốn gì. Họ đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu, từ khi anh ta quyết định đầu tư vào công ty riêng và Mạc Băng chấp nhận bước vào mối quan hệ cấm kỵ này.
"Mạc Băng, em không cần phải nói. Anh biết anh phải làm gì." Anh ta nắm chặt tay cô, truyền cho cô sự dũng cảm và kiên định của mình.
Anh ta đẩy nhẹ cửa phòng làm việc của Lãnh Tổng và bước vào. Mạc Băng theo sát phía sau.
Lãnh Tổng và Lãnh Phu Nhân đang nhìn chằm chằm vào chiếc USB trên bàn.
"Lãnh Tuyên! Con vào đây làm gì?" Lãnh Tổng quát lên, khuôn mặt ông ta đỏ bừng vì giận dữ và thất vọng. "Con nhìn những thứ này đi! Con giải thích thế nào về mối quan hệ ô nhục với cô gia sư nghèo hèn này?"
Lãnh Tổng ném xấp ảnh được in ra từ USB về phía Lãnh Tuyên. Lãnh Phu Nhân nở một nụ cười đắc thắng, chờ đợi sự sợ hãi và phủ nhận từ anh ta.
Lãnh Tuyên bước tới, Mạc Băng vẫn đứng sau lưng anh ta như một chiếc bóng kiên cường. Anh ta nhặt những bức ảnh lên, không hề giấu giếm hay phủ nhận.
"Không cần giải thích, thưa cha," Lãnh Tuyên nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng trong căn phòng. "Những gì cha thấy là sự thật. Chúng con đang yêu nhau. Và chúng con đã vượt qua mọi ranh giới đạo đức mà gia tộc này đặt ra."
Lãnh Tổng sững sờ. Ông ta đã chuẩn bị cho một trận cãi vã, cho sự phủ nhận, nhưng không phải là sự thừa nhận công khai và thách thức như thế này.
"Đồ hỗn xược!" Lãnh Tổng đập mạnh tay xuống bàn. "Con có biết con đang nói gì không? Con là người thừa kế duy nhất của Lãnh gia! Mối quan hệ với loại phụ nữ này sẽ hủy hoại con! Nó sẽ trở thành một scandal kinh khủng, hủy hoại toàn bộ công sức của gia tộc!"
Lãnh Phu Nhân chen vào, giọng đầy kịch tính: "Cô ta chỉ lợi dụng con để moi tiền chữa bệnh cho em trai cô ta thôi, Tuyên! Cô ta là một kẻ đào mỏ, con không thể vì một phút say nắng mà đánh đổi cả sự nghiệp!"
Lãnh Tuyên quay lại nhìn Lãnh Phu Nhân, ánh mắt sắc như dao. "Bà sai rồi, Lãnh Phu Nhân. Bà nghĩ rằng tiền là thứ có thể mua được mọi thứ, kể cả sự tự trọng. Mạc Băng không phải là kẻ đào mỏ. Chính bà mới là người mua chuộc thợ săn ảnh, lợi dụng bệnh tật của người khác để đạt được mục đích cá nhân!"
Anh ta quay lại nhìn cha mình. "Cha, cha đã luôn dạy con về giá trị và quyền lực. Con đã tốt nghiệp với điểm số cao nhất, chứng minh được năng lực của mình. Con đã trở thành người mà cha muốn. Nhưng con không muốn trở thành một công cụ bị kiểm soát bằng danh vọng và tiền bạc nữa."
Anh ta tiến tới bàn làm việc của Lãnh Tổng, nơi có bản hợp đồng thừa kế đặt sẵn, chờ đợi chữ ký của anh ta sau khi tốt nghiệp.
"Cha luôn nói con phải lựa chọn: Hoặc thừa kế, hoặc Mạc Băng."
Lãnh Tuyên rút ra một cây bút, nhưng thay vì ký vào hợp đồng, anh ta lại ký vào một tờ giấy trắng khác mà anh ta đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Con đã chọn," Lãnh Tuyên nói. "Con đã học được rằng, tài sản quý giá nhất của con là sự tự do và người con yêu. Con sẽ không để Mạc Băng phải chịu sự sỉ nhục hay bị gọi là kẻ đào mỏ vì gia tộc này."
Anh ta đẩy tờ giấy sang cho Lãnh Tổng, đó là Đơn Từ Bỏ Quyền Thừa Kế.
"Con chính thức từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế, danh vị, và bất cứ sự hỗ trợ tài chính nào từ Lãnh gia, ngay từ giây phút này. Con sẽ tự lập, tự mình xây dựng đế chế của mình, không cần cha hay bất kỳ ai giúp đỡ."
Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc. Lãnh Tổng ngã người vào ghế, hoàn toàn choáng váng. Lãnh Phu Nhân cũng đứng hình, kế hoạch của bà ta đã phản tác dụng một cách kinh hoàng. Bà ta chỉ muốn Lãnh Tuyên từ bỏ Mạc Băng, chứ không phải từ bỏ cả gia sản!
Lãnh Tuyên quay sang Mạc Băng. Anh ta cầm tay cô, nắm chặt, và hôn lên trán cô, một hành động đầy sự tôn trọng và công khai.
"Mạc Băng không còn là gia sư của con. Cô ấy là người phụ nữ của con. Cô ấy không cần tiền của Lãnh gia. Con sẽ lo cho cô ấy, bằng chính khả năng của con, từ con số 0."
Lãnh Tổng lấy lại bình tĩnh, gương mặt ông ta chuyển sang màu đỏ tím. "Con sẽ hối hận! Con sẽ là một kẻ trắng tay, Tuyên! Con không thể sống thiếu gia tộc này!"
"Con sẽ hối hận nếu con từ bỏ người phụ nữ đã giúp con trưởng thành," Lãnh Tuyên dứt khoát. "Chào cha. Và chào bà, Lãnh Phu Nhân. Trò chơi kết thúc rồi."
Lãnh Tuyên kéo Mạc Băng ra khỏi phòng.
Ngay lập tức, Lãnh Tổng gọi điện cho luật sư riêng, tuyên bố Lãnh Tuyên bị tước quyền thừa kế và cắt đứt mọi mối quan hệ.
Sáng hôm sau, SCANDAL BÙNG NỔ.
Tin tức về việc "Thiếu Gia Lãnh Tuyên Bị Tước Quyền Thừa Kế Vì Mối Tình Cấm Kỵ Với Gia Sư Nghèo" lan truyền trên mọi mặt báo lớn. Hình ảnh Lãnh Tuyên bí mật đưa Mạc Băng đến bệnh viện, những lời đồn đoán về sự kiểm soát và tiền bạc ngập tràn. Mạc Băng ngay lập tức bị gán mác "Hồ ly tinh đào mỏ" và "Kẻ phá hoại gia đình".
Lãnh Tuyên và Mạc Băng đã rời khỏi biệt thự từ đêm qua. Họ chuyển đến căn hộ áp mái bí mật, nơi từng là chỗ hẹn hò lén lút, giờ đây trở thành tổ ấm của họ.
Mạc Băng đọc những bài báo, nước mắt cô chảy dài. "Mọi chuyện là lỗi của tôi..."
Lãnh Tuyên ôm cô vào lòng, ánh mắt anh ta đầy sự kiên định, không hề hối hận.
"Không phải lỗi của em. Đây là giá trị của sự tự do mà anh phải đánh đổi. Em không phải là gánh nặng. Em là động lực của anh."
"Bây giờ, họ nghĩ chúng ta là những kẻ thất bại. Nhưng chúng ta sẽ chứng minh rằng, tình yêu cấm kỵ này sẽ xây dựng nên một đế chế mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì Lãnh gia có thể trao cho anh."