Ba ngày sau đêm căng thẳng đó trôi qua như một thế kỷ. Mạc Băng và Lãnh Tuyên phải sống trong sự kìm nén tuyệt đối. Họ không còn những đêm H lén lút ở căn hộ áp mái. Thay vào đó, họ học, học và học. Tình yêu của họ được thể hiện qua những công thức phức tạp của kinh tế và những điều khoản luật khô khan, nhưng mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, ngọn lửa cấm kỵ lại bùng cháy dữ dội hơn.
Đúng ngày thi, Lãnh Tuyên bước vào phòng thi với sự tự tin của một người đàn ông đã tìm thấy mục đích sống. Anh ta không thi vì Lãnh Tổng, mà vì Mạc Băng, vì tương lai mà họ đã cùng nhau bí mật vẽ nên.
Hai tuần sau, kết quả được công bố.
Lãnh Tuyên đạt điểm số cao chót vót, không chỉ đủ để tốt nghiệp mà còn đứng đầu khóa học. Đó là một chiến thắng vang dội, một cú tát thẳng vào sự ngờ vực của Lãnh Tổng và Lãnh Phu Nhân.
Ông Lãnh, người đàn ông vốn lạnh lùng và hà khắc, đã không giấu nổi sự ngạc nhiên và hài lòng. Ông ta lập tức tổ chức một bữa tiệc tối long trọng để công bố sự trưởng thành của con trai.
Tại bữa tiệc, Lãnh Tuyên mặc bộ suit đen lịch lãm, đứng bên cạnh Lãnh Tổng, nhận được sự tán dương của toàn bộ giới thượng lưu thành phố S. Anh ta không cười quá nhiều, nhưng ánh mắt anh ta tìm kiếm Mạc Băng—người đang đứng khuất trong góc phòng, trong vai trò một nhân viên phục vụ, vì cô từ chối tham dự với tư cách khách mời.
Lãnh Tuyên nâng cốc rượu. "Tôi xin cảm ơn tất cả mọi người. Sự thành công hôm nay của tôi không chỉ nhờ vào sự kiên nhẫn của cha tôi, mà còn nhờ vào sự kỷ luật thép của Mạc Băng. Cô ấy đã dạy tôi rằng, giá trị thực sự không nằm ở tài sản, mà nằm ở tri thức và sự tự trọng."
Anh ta công khai khen ngợi cô, dù không nói rõ mối quan hệ, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Mạc Băng là điều không thể chối cãi.
Mạc Băng cảm thấy tự hào và xúc động. Lãnh Tuyên đã công khai tôn trọng cô, ngay cả khi họ đang ở trong tình thế cấm kỵ.
Tuy nhiên, chiến thắng này lại là giọt nước tràn ly đối với Lãnh Phu Nhân. Bà ta không thể chấp nhận việc Lãnh Tuyên trưởng thành và thoát khỏi tầm kiểm soát, nhất là khi anh ta thể hiện sự gắn bó rõ ràng với gia sư nghèo khó kia.
Khi bữa tiệc gần kết thúc, Lãnh Phu Nhân lặng lẽ rời khỏi đám đông, đi thẳng đến phòng làm việc của Lãnh Tổng, nơi ông ta đang tiếp khách. Bà ta đã nắm giữ một lá bài cuối cùng, thứ mà bà ta tin rằng sẽ hủy hoại cả Mạc Băng lẫn Lãnh Tuyên.
Bà ta đóng cửa lại, chặn cuộc nói chuyện của Lãnh Tổng.
"Thưa ông Lãnh," Bà ta nói, giọng lạnh lùng đến đáng sợ. "Tôi xin lỗi phải làm gián đoạn, nhưng có một sự thật mà ông cần biết về gia sư kia."
Lãnh Tổng nhíu mày, khó chịu. "Cô ta là người đã giúp Lãnh Tuyên tốt nghiệp. Tôi không muốn nghe điều gì xấu."
"Tốt nghiệp là một chuyện. Nhưng tình tiết cấm kỵ lại là chuyện khác," Lãnh Phu Nhân nói, nở một nụ cười đắc thắng. "Tôi có bằng chứng không thể chối cãi rằng, Mạc Băng và Lãnh Tuyên đã vượt quá ranh giới. Cô ta không chỉ là gia sư, mà là tình nhân của con trai ông."
Bà ta rút ra một chiếc USB. Đó không phải là bằng chứng từ chiếc máy ảnh trong phòng ngủ đã bị xóa. Đây là những bức ảnh chất lượng cao, được chụp từ thợ săn ảnh mà Lãnh Tuyên đã đối phó.
Lãnh Tuyên đã tin rằng mình đã kiểm soát được tình hình. Nhưng anh ta không biết, Lãnh Phu Nhân đã hành động như một nhà chiến lược: Bà ta đã thuê hai đội săn ảnh khác nhau. Đội Lãnh Tuyên đối phó chỉ là con tốt thí.
Những bức ảnh trong USB cho thấy Lãnh Tuyên đã đội mũ, đeo khẩu trang, bí mật đón Mạc Băng vào những đêm cuối tuần, và quan trọng hơn, đó là hình ảnh Lãnh Tuyên ôm Mạc Băng ở hành lang bệnh viện, nơi anh ta nghĩ không có ai theo dõi. Mặc dù Lãnh Tuyên đã hóa trang, nhưng tư thế thân mật, cùng với việc Mạc Băng có mặt ở bệnh viện, đã tạo nên một câu chuyện không thể chối cãi.
Lãnh Tổng nhìn vào những bức ảnh, khuôn mặt ông ta từ hài lòng chuyển sang giận dữ tột độ. "Điều này là không thể chấp nhận được!"
"Ông thấy đấy," Lãnh Phu Nhân mỉm cười, giọng bà ta giờ đây dịu dàng như một con rắn. "Mục đích của cô ta là tiền. Cô ta lợi dụng tình cảm, phá vỡ đạo đức. Nếu scandal này bị lộ ra, danh tiếng của Lãnh Tuyên sẽ bị hủy hoại, cả những thành tựu của nó cũng sẽ không được công nhận. Chúng ta phải xử lý cô ta ngay lập tức."
Mạc Băng, linh cảm có điều chẳng lành, đã theo Lãnh Tuyên đến gần phòng làm việc của Lãnh Tổng. Cô đứng sát cửa, lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Cô nghe thấy giọng Lãnh Phu Nhân, nghe thấy sự giận dữ của Lãnh Tổng, và đặc biệt là tiếng cạch của chiếc USB bị ném xuống bàn.
Cô quay người lại, đối mặt với Lãnh Tuyên đang đứng phía sau cô.
Lãnh Tuyên nhìn vào gương mặt cô, anh ta biết cô đã nghe thấy mọi chuyện.
"Anh sẽ giải quyết," Anh ta thì thầm, nắm chặt tay cô.
"Không, Lãnh Tuyên," Mạc Băng lắc đầu. "Họ muốn hủy hoại tôi để chia cắt chúng ta. Em trai tôi và danh dự của tôi đang bị đe dọa. Chúng ta không thể chiến đấu bằng lời nói nữa."
Mạc Băng biết, đây là khoảnh khắc quyết định mà họ đã chuẩn bị bấy lâu. Nếu Lãnh Tuyên không từ bỏ gia tộc để bảo vệ cô ngay bây giờ, tình yêu của họ sẽ không thể tồn tại.