Mạc Băng đứng ở ngưỡng cửa phòng học, ánh mắt cô khóa chặt vào chiếc xe lạ đang đậu bên ngoài cổng biệt thự. Cô nhìn rõ ánh sáng phản chiếu từ ống kính máy ảnh. Lãnh Phu Nhân không chỉ giám sát trong nhà nữa, bà ta đã dàn trận phục kích bên ngoài.
Nếu cô bước ra cổng, bằng chứng về mối quan hệ cấm kỵ của họ sẽ bị thu thập, và hậu quả sẽ thảm khốc cho em trai cô.
"Không được," Mạc Băng lùi lại, tay cô nắm chặt đến mức trắng bệch.
Lãnh Tuyên lập tức hiểu ra vấn đề. Anh ta nhìn theo ánh mắt cô, rồi quay lại nhìn chiếc điện thoại đang hiển thị cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện.
"Anh phải đi," Anh ta nói dứt khoát.
"Không, Lãnh Tuyên! Anh không thể đi!" Mạc Băng giữ chặt cánh tay anh ta. "Chỉ còn ba ngày nữa là kỳ thi. Nếu anh vắng mặt, Lãnh Tổng sẽ nghi ngờ. Hơn nữa, bà ta đã thuê thợ săn ảnh. Anh vừa đi khỏi, họ sẽ chụp được cảnh anh lao vào bệnh viện, và sau đó họ sẽ chụp được tôi đi cùng anh. Đó là bằng chứng không thể chối cãi."
Lãnh Tuyên cau mày, sự lo lắng cho em trai cô và sự bực bội vì bị kiểm soát khiến anh ta gần như phát điên.
"Anh không thể để em trai em một mình! Anh không thể để em đi taxi trong đêm và đối mặt với đám thợ săn ảnh đó!"
"Chúng ta phải ưu tiên rủi ro hệ thống," Mạc Băng nói, giọng cô lạnh lùng nhưng ánh mắt ngập nước. "Việc anh vượt qua kỳ thi là quan trọng nhất. Cậu phải thắng cuộc chiến này."
Cô rút chìa khóa xe của Lãnh Tuyên khỏi túi áo khoác của anh ta và đặt nó vào tay anh ta.
"Anh sẽ đi, nhưng một mình. Anh phải đi bằng xe khác, không phải chiếc xe sang trọng thường ngày. Đừng để lộ bản thân. Hãy đi cổng sau, đi bộ, rồi bắt taxi bình thường. Hãy hành động như một người hoàn toàn xa lạ đang đến thăm người bệnh."
Mạc Băng kéo Lãnh Tuyên vào phòng thay đồ. Cô giúp anh ta thay chiếc áo sơ mi lụa thành chiếc áo phông bình dân, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang. Cô biến gã thiếu gia kiêu ngạo thành một người bình thường trong vài giây.
"Đi ngay," Cô đẩy anh ta ra cửa sổ tầng một. "Nhảy xuống. Cổng sau không có bảo vệ, nhưng có thợ săn ảnh. Nhiệm vụ của anh: Đánh lạc hướng họ và xóa bằng chứng."
Lãnh Tuyên nhìn cô. Anh ta biết, Mạc Băng đang gửi anh ta vào một nhiệm vụ đầy rủi ro, nhưng đó là cách duy nhất để cứu vãn mọi thứ. Anh ta là người duy nhất có khả năng đối phó với giới truyền thông.
"Anh sẽ quay lại. Em phải học đến khi anh về," Anh ta nói, giọng anh ta chứa đầy sự thề thốt.
Anh ta nhảy xuống từ cửa sổ. Mạc Băng quay lại phòng học, khóa cửa, và bắt đầu làm bài tập một cách điên cuồng, cố gắng ép bản thân phải tập trung vào "Cán cân thương mại" thay vì em trai đang bệnh nặng và người yêu đang mạo hiểm.
Lãnh Tuyên di chuyển như một bóng ma trong đêm. Anh ta dùng tất cả sự tinh ranh và kỹ năng đường phố mà anh ta học được từ những năm tháng ăn chơi để tránh camera an ninh trong biệt thự.
Anh ta đi bộ ra xa biệt thự, tìm thấy một chiếc taxi bình thường, và hướng đến bệnh viện trung tâm.
Tại bệnh viện, sau khi giải quyết xong mọi chi phí và đảm bảo em trai Mạc Băng đã ổn định, Lãnh Tuyên bắt đầu thực hiện nhiệm vụ thứ hai: Xóa bằng chứng.
Anh ta gọi cho trợ lý trung thành nhất của mình, yêu cầu chuẩn bị một chiếc xe tải nhỏ và một đội an ninh.
Lãnh Tuyên biết thợ săn ảnh luôn có nơi ẩn nấp quen thuộc. Anh ta trở lại khu vực gần biệt thự, tìm thấy chiếc xe lạ. Đúng như dự đoán, hai gã đàn ông đang ngồi trong xe, chiếc máy ảnh đã sẵn sàng.
Lãnh Tuyên tiến lại gần, hành động cực kỳ bình tĩnh. Anh ta gõ cửa kính xe.
"Các anh đang tìm gì ở đây?" Giọng anh ta trầm, không hề mang vẻ đe dọa, mà là sự tò mò.
Hai thợ săn ảnh ngạc nhiên. Họ chưa kịp phản ứng, Lãnh Tuyên đã rút ra một chiếc ví da cá sấu dày cộp.
Anh ta lấy ra một xấp tiền mặt, trị giá gấp đôi thù lao mà Lãnh Phu Nhân có thể trả cho họ.
"Tôi đang tìm kiếm bằng chứng về việc Lãnh Phu Nhân ngoại tình," Lãnh Tuyên nói dối một cách lạnh lùng. "Tôi nghe nói bà ta thường hẹn hò với một gã trai trẻ ở khu vực này. Nếu các anh chụp được bà ta, tôi sẽ trả các anh gấp mười lần con số này."
Hai thợ săn ảnh nhìn xấp tiền, rồi nhìn nhau. Bằng chứng về Lãnh Tuyên ngoại tình với gia sư chỉ là tin tức tầm thường. Nhưng bằng chứng ngoại tình của Lãnh Phu Nhân sẽ làm rung chuyển cả giới thượng lưu và mang lại lợi nhuận gấp bội.
"Nhưng... chúng tôi được thuê để theo dõi Lãnh Tuyên," Một người nói.
"Đừng ngốc," Lãnh Tuyên khinh miệt. "Nếu tôi lừa dối, tôi sẽ giấu kỹ. Nhưng Lãnh Phu Nhân đang cố gắng hủy hoại danh tiếng của tôi để bảo vệ gã tình nhân. Đây là cơ hội đổi đời của các anh. Hợp tác với tôi, chúng ta cùng làm Lãnh Phu Nhân mất mặt."
Anh ta đưa danh thiếp cho họ, danh thiếp của chính anh ta, nhưng với chức danh là Giám đốc Điều hành một công ty đầu tư nhỏ.
"Làm theo lệnh của tôi. Xóa mọi bức ảnh về gia sư kia ngay bây giờ. Và theo dõi Lãnh Phu Nhân. Tiền sẽ chảy vào túi các anh."
Hai thợ săn ảnh bị sự cám dỗ và mưu mẹo của Lãnh Tuyên làm choáng váng. Họ xóa ngay những bức ảnh đáng ngờ. Lãnh Tuyên, chỉ bằng sự nhanh trí và khả năng điều hành của mình, đã không chỉ xóa bằng chứng mà còn biến kẻ thù thành đồng minh bất đắc dĩ.
Khi trở về biệt thự qua cửa sau, Lãnh Tuyên thấy ánh đèn phòng học vẫn sáng. Mạc Băng đang ngồi đó, gương mặt tái nhợt vì lo lắng.
Anh ta bước vào, ôm cô thật chặt.
"Em trai em ổn rồi. Anh đã lo hết."
Mạc Băng ôm lại anh ta, nước mắt tuôn rơi. Cô biết, anh ta không chỉ là cậu ấm hư hỏng nữa. Anh ta đã trở thành một người đàn ông quyết đoán, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ cô và những người cô yêu thương.