MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Đối Chiếm ĐoạtChương 11: H

Tuyệt Đối Chiếm Đoạt

Chương 11: H

1,069 từ · ~6 phút đọc

Sau sự cố chiếc máy ảnh, Lãnh Tuyên và Mạc Băng bước vào giai đoạn 'Chiến tranh Lạnh' công khai.

Trước mặt người ngoài—đặc biệt là Lãnh Phu Nhân và đội ngũ người làm trong biệt thự—Mạc Băng trở lại với vẻ lạnh lùng, nguyên tắc gấp đôi. Cô không bao giờ ngồi gần Lãnh Tuyên quá một mét, chỉ xưng hô bằng giọng điệu cứng nhắc và luôn kết thúc buổi dạy đúng giờ. Lãnh Tuyên cũng trở nên xa cách, đôi khi cố ý buông lời chế giễu cô trước mặt người làm để tạo vẻ thù địch giả.

Nhưng trong bóng tối, mọi chuyện lại hoàn toàn khác.

Lãnh Tuyên đã thuê một căn hộ penthouse áp mái gần trường đại học của Mạc Băng dưới một cái tên giả. Đó là "Căn cứ bí mật" của họ.

Họ vẫn gặp nhau hàng ngày tại biệt thự, nhưng vào những đêm cuối tuần, khi Lãnh Tổng và Lãnh Phu Nhân vắng mặt để tham gia tiệc tùng xã giao, Lãnh Tuyên sẽ bí mật đón Mạc Băng bằng một chiếc xe không biển số.

Đó là những khoảnh khắc quý giá họ được sống đúng với tình yêu của mình, không có camera giám sát, không có áp lực của gia tộc.

Tại căn hộ áp mái, sự kìm nén ban ngày bùng nổ thành niềm đam mê cuồng nhiệt.

Đêm đó, Mạc Băng bước vào căn hộ. Ánh đèn thành phố rực rỡ bên ngoài, nhưng bên trong, Lãnh Tuyên đã tạo ra một không gian ấm cúng, riêng tư tuyệt đối.

"Anh đã chờ em cả ngày, Mạc Băng," Lãnh Tuyên nói, giọng anh ta khàn đặc vì sự khao khát dồn nén.

Ngay lập tức, Mạc Băng bỏ đi vẻ nghiêm nghị của gia sư. Cô lao vào vòng tay anh ta, đáp lại bằng sự mãnh liệt không kém. Cô yêu cái cách anh ta trở nên yếu đuối, cần cô, khi không có ai khác xung quanh.

Nụ hôn sâu, kéo dài, như một lời tuyên bố rằng họ đã vượt qua mọi rào cản. Lãnh Tuyên không vội vã. Anh ta nhẹ nhàng nâng niu cơ thể cô, khám phá từng đường nét mà ban ngày anh ta phải kiềm chế không được chạm vào.

Mạc Băng cảm nhận được sự dịu dàng và tôn trọng trong hành động của Lãnh Tuyên. Anh ta không còn là gã thiếu gia chỉ biết hưởng thụ, mà là một người đàn ông biết trân trọng và khao khát.

Anh ta nâng cằm cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn và tình yêu mãnh liệt.

"Cảm ơn em đã tin tưởng anh, Mạc Băng. Cảm ơn em đã cho anh biết giá trị thực sự của cuộc sống không phải là tiền."

Cô đáp lại bằng hành động, siết chặt vòng tay quanh cổ anh ta, kéo anh ta lại gần hơn, muốn hòa làm một.

Họ trút bỏ xiêm y, trút bỏ cả gánh nặng của gia tộc và danh dự. Trên chiếc giường quen thuộc trong căn hộ bí mật, họ tìm thấy sự giải thoát.

Lãnh Tuyên là người tình cuồng nhiệt và đầy kinh nghiệm, nhưng với Mạc Băng, anh ta lại vô cùng kiên nhẫn và khám phá. Anh ta muốn cô cảm nhận được rằng, tình yêu này là sự đáp ứng trọn vẹn cho sự thiếu thốn tình cảm mà cô đã phải chịu đựng bấy lâu.

Mạc Băng cảm nhận sự an toàn tuyệt đối. Cô không còn sợ hãi. Cô được yêu, được trân trọng, và được chiếm hữu một cách ngọt ngào nhất. Cô tin tưởng anh ta hoàn toàn.

Khoảnh khắc họ kết nối sâu sắc cũng là lúc Mạc Băng cảm nhận được sự tuyệt vời của sự tự do cảm xúc – thứ mà cô đã tự cấm đoán mình trong suốt cuộc đời.

Sự lén lút và nguy hiểm khiến mọi thứ càng thêm say đắm. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều là một lời thề nguyền cấm kỵ. Họ đang chống lại cả thế giới để bảo vệ tình yêu này.

Mãi đến gần sáng, họ mới chìm vào giấc ngủ, hai cơ thể quấn quýt bên nhau.

Sáng hôm sau, Mạc Băng trở lại biệt thự, gương mặt cô dù mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ rạng rỡ và bí ẩn mà Lãnh Phu Nhân không thể đọc được. Cô tiếp tục đóng vai gia sư lạnh lùng.

Nhờ sự tập trung có động lực từ Mạc Băng, điểm số của Lãnh Tuyên tăng lên rõ rệt. Anh ta học như điên, không phải vì Lãnh Tổng, mà vì anh ta biết, thành công chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất để bảo vệ Mạc Băng. Anh ta bắt đầu lên kế hoạch kinh doanh độc lập, dự định tạo ra đế chế riêng để không bị phụ thuộc vào gia tộc.

Một tháng trôi qua, kỳ thi cuối kỳ đã đến rất gần. Lãnh Tuyên gần như đã nắm chắc phần thắng. Nhưng cũng chính lúc đó, nguy cơ bị phát hiện lại rình rập.

Một buổi tối, Mạc Băng đang dạy Lãnh Tuyên ôn thi tại phòng học, đột nhiên, cô nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện. Em trai cô bị sốt cao đột ngột.

Mạc Băng hoảng loạn đứng dậy, làm đổ cốc nước. "Tôi phải đi ngay!"

Lãnh Tuyên nhìn sự hoảng sợ tột độ trong mắt cô. Anh ta biết, đây là điểm yếu chí mạng của họ.

"Anh sẽ đưa em đi. Không được đi xe buýt."

"Không, cậu không thể đi. Nếu cậu vắng mặt, Lãnh Phu Nhân sẽ biết ngay. Chỉ còn ba ngày nữa là thi rồi!" Mạc Băng cố gắng giữ lý trí.

"Anh không thể để em đi một mình trong đêm. Em là quan trọng nhất!"

"Hãy ở lại. Cậu phải thắng. Em trai tôi sẽ ổn thôi. Tôi sẽ gọi taxi."

Nhưng khi Mạc Băng chạy ra khỏi phòng học, cô nhìn thấy một chiếc xe lạ đang đậu ở cổng. Ánh mắt cô chạm phải một chiếc ống kính máy ảnh đang chĩa thẳng vào biệt thự.

Lãnh Phu Nhân đã không dùng camera trong phòng ngủ nữa. Bà ta đã thuê thợ săn ảnh để theo dõi toàn bộ hoạt động của Lãnh Tuyên bên ngoài.

Mạc Băng nhận ra: Nếu cô bước ra ngoài ngay bây giờ, cô sẽ tự đặt mình vào bẫy, và bằng chứng sẽ là không thể chối cãi.