Cánh cửa vừa đóng lại, sự lạnh lùng giả tạo trên gương mặt Lãnh Tuyên biến mất, thay vào đó là sự tức giận và cảnh giác tột độ.
"Đồ khốn!" Lãnh Tuyên nghiến răng, lao tới chiếc máy ảnh kỹ thuật số giấu sau chồng sách. Anh ta nhanh chóng tháo thẻ nhớ ra.
"Bà ta luôn tìm cách kiểm soát tôi," Anh ta bóp chặt thẻ nhớ trong tay. "Từ khi ba tôi cưới bà ta, bà ta luôn muốn tôi bị mất mặt, thất bại, để đứa con riêng của bà ta có cơ hội thừa kế."
Mạc Băng bước tới, ánh mắt cô cũng căng thẳng nhưng giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người học Luật.
"Bình tĩnh, Lãnh Tuyên. Bà ta đã rời đi, nhưng chắc chắn sẽ quay lại kiểm tra. Chúng ta phải hành động ngay."
"Bằng chứng có trong đây," Lãnh Tuyên nhìn chiếc thẻ nhớ. "Chắc chắn bà ta đã cài đặt nó trước khi bà ta đi vắng. Nếu nó ghi lại cảnh em vào phòng tôi sáng nay, hoặc bất cứ lúc nào... chúng ta xong đời. Không phải vì tình yêu, mà vì danh dự của Lãnh gia. Họ sẽ hủy diệt em."
Mạc Băng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Đây không còn là trò chơi ái tình nữa, mà là cuộc chiến quyền lực sinh tử của giới thượng lưu.
"Đưa tôi xem."
Lãnh Tuyên đưa thẻ nhớ cho cô. Họ đi vào phòng tắm, nơi có ánh sáng tốt và đảm bảo sự riêng tư hơn. Lãnh Tuyên lắp thẻ nhớ vào một chiếc điện thoại di động dự phòng, bật lên xem.
Gương mặt họ sạm lại khi xem đoạn video được ghi lại.
Video kéo dài từ tối qua đến sáng nay. Nó không quay trực tiếp giường ngủ, nhưng góc quay chéo vào khu vực cửa phòng tắm và mép giường – nơi Mạc Băng thường ngồi giảng bài. Quan trọng hơn, nó ghi lại được cảnh Lãnh Tuyên đưa Mạc Băng vào phòng ngủ tối qua, và cảnh họ vội vã rời khỏi sáng nay, dù không rõ ràng nhưng đủ để buộc tội họ có quan hệ bất chính.
"Không thể để nó bị phát tán," Mạc Băng thì thầm, giọng cô chắc nịch. "Nếu bị phát tán, em trai tôi sẽ bị liên lụy, danh dự của tôi sẽ bị hủy hoại. Và sự nghiệp của cậu... cũng sẽ bị lung lay."
Lãnh Tuyên siết chặt nắm tay. "Anh sẽ thuê chuyên gia để xóa dữ liệu và tìm mọi cách loại bỏ chiếc máy ảnh này."
"Không kịp đâu," Mạc Băng ngắt lời, đôi mắt sắc sảo nhìn vào màn hình. "Bà ta có thể đã sao lưu dữ liệu từ xa, hoặc đã lấy thẻ nhớ khác. Bà ta rất thông minh. Nếu bà ta thấy chiếc máy ảnh bị gỡ, bà ta sẽ biết chúng ta đã phát hiện ra."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Lãnh Tuyên nhìn cô, sự hoảng loạn hiếm hoi xuất hiện trong mắt anh ta.
"Chúng ta phải thực hiện một chiến lược kép," Mạc Băng nói, sự bình tĩnh của cô đối lập hoàn toàn với vẻ nóng nảy của Lãnh Tuyên. "Thứ nhất: Xóa bằng chứng trực tiếp và ngụy tạo bằng chứng giả. Thứ hai: Ngăn chặn việc Bà ta kiểm tra lại."
Cô nhanh chóng lấy khăn giấy, cẩn thận lau sạch mọi dấu vân tay của mình trên chiếc máy ảnh.
"Cậu Lãnh," Mạc Băng nhìn anh ta. "Hãy làm theo lời tôi. Bây giờ, hãy xóa video quan trọng nhất – đoạn sáng nay. Giữ lại đoạn tối qua, nhưng hãy cắt bỏ đoạn cuối khi cậu đưa tôi vào phòng ngủ."
Lãnh Tuyên làm theo lời cô, xóa đoạn video nguy hiểm nhất. Sau đó, Mạc Băng hướng dẫn anh ta quay một đoạn video giả ngay lập tức:
"Cậu hãy diễn cảnh cậu đang tức giận vì bà ta đặt camera, và cậu đang dùng nó để ghi lại cảnh cậu học bài như một sự thách thức. Đừng tỏ ra sợ hãi. Hãy tỏ ra kiêu ngạo, như bản chất cậu."
Lãnh Tuyên, vốn là một diễn viên tài ba trong giới thượng lưu, dễ dàng làm theo. Anh ta quay một đoạn ngắn, mỉm cười khinh bỉ vào ống kính và nói lớn: "Mẹ à, con đang học rất chăm chỉ, như mẹ thấy đấy. Đừng lãng phí thời gian vào những trò rẻ tiền này, con không còn là đứa trẻ nữa."
Sau khi quay xong, họ đặt thẻ nhớ trở lại vị trí cũ.
"Bằng cách này," Mạc Băng giải thích. "Bà ta sẽ nghĩ rằng chiếc máy ảnh đã bị hỏng hoặc chúng ta đã lợi dụng nó để chứng minh sự trong sạch. Bà ta sẽ tạm thời rút lui để tìm bằng chứng khác. Đó là thời gian quý báu."
Cô nhìn đồng hồ. "Bây giờ là 6:30 sáng. Chúng ta có 30 phút. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải giữ khoảng cách tuyệt đối khi có người. Chúng ta sẽ chuyển sang chiến lược yêu trong bóng tối."
Lãnh Tuyên kéo cô lại, ôm cô chặt đến nghẹt thở. "Em là thiên tài, Mạc Băng. Anh yêu em."
"Yêu tôi, thì phải bảo vệ tôi," Cô đáp lại. "Cậu phải học thật tốt. Sự thành công của cậu là bằng chứng mạnh mẽ nhất chống lại mọi lời buộc tội của bà ta."
"Anh hứa," Anh ta nói, đặt nụ hôn mạnh mẽ lên trán cô. "Anh hứa sẽ học đến chết. Vì em."
Mạc Băng nhìn chiếc camera đang nhấp nháy trên bàn. Mối nguy đã được kiểm soát tạm thời, nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến căng thẳng nhất. Tình yêu của họ giờ đây đã trở thành một lợi ích cần được bảo vệ bằng mọi giá.