Ánh sáng ban mai xuyên qua tấm rèm lụa dày, rọi nhẹ vào căn phòng ngủ lớn.
Mạc Băng tỉnh dậy trong vòng tay Lãnh Tuyên. Cảm giác ấm áp, an toàn đến mức lạ lùng. Cô chưa bao giờ ngủ sâu đến thế. Cô nhìn gương mặt Lãnh Tuyên đang say ngủ, không còn vẻ ngạo mạn hay lạnh lùng, chỉ còn là sự bình yên hiếm có.
Cô nhẹ nhàng đưa tay, chạm vào đường viền xương quai xanh của anh ta, nơi cô đã khắc ghi dấu vết sở hữu của mình đêm qua.
Đêm cấm kỵ đó không chỉ là sự giải phóng thể xác, mà còn là sự xác nhận tuyệt đối về mối quan hệ của họ. Họ đã chính thức trở thành một cặp, vượt qua ranh giới của chủ và gia sư.
Lãnh Tuyên khẽ cựa quậy, ôm cô chặt hơn, dụi mặt vào mái tóc cô. "Năm giờ sáng, Mạc Băng. Em không được phép dậy sớm hơn tôi."
Giọng nói anh ta khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi nhưng ngọt ngào.
"Tôi phải về," Cô thì thầm, cố gắng thoát ra. "Nếu người làm phát hiện ra tôi ở đây..."
"Không ai dám lên đây mà không có lệnh của tôi," Lãnh Tuyên ngắt lời, anh ta tỉnh táo hơn. Anh ta nắm lấy tay cô, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay. "Chúng ta không thể để lộ tài sản quý giá của tôi sớm thế được."
"Lãnh Tuyên!" Cô trách yêu.
"Anh không đùa. Em là bí mật ngọt ngào nhất của anh." Anh ta mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thành. "Chúng ta có mười lăm phút. Anh muốn kiểm tra bài cũ của em."
Mạc Băng biết anh ta đang nói về đêm qua. Cô mỉm cười, một nụ cười mà chính cô cũng không biết mình có thể nở được.
Họ trao nhau những cử chỉ âu yếm lén lút, những lời thì thầm đầy tình tứ, sự khẳng định rằng những gì xảy ra đêm qua không phải là cơn say nắng, mà là sự bắt đầu.
Đúng năm giờ mười lăm phút, Lãnh Tuyên nhanh chóng đưa cô về phòng học.
"Tóc em hơi rối," Anh ta thì thầm, dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc cô. "Hãy lấy lại vẻ lạnh lùng, Mạc Băng. Chúng ta là một đội. Em là lý trí, anh là động lực. Em phải giúp anh vượt qua kỳ thi."
Cô gật đầu. "Không chỉ vì kỳ thi. Tôi sẽ giúp cậu trưởng thành."
Lãnh Tuyên nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Anh ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được lời đó từ bất kỳ ai.
Tuy nhiên, khi Mạc Băng bước vào phòng học, cô chợt dừng lại. Trên bàn làm việc của Lãnh Tuyên, bên cạnh giáo trình Kinh tế Vĩ mô, là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số nhỏ, được giấu khéo léo sau một chồng sách.
Cô tiến lại gần. Cô không biết nó ở đó từ bao giờ.
Rầm!
Cánh cửa phòng học đột ngột mở ra. Lãnh Phu Nhân (Mẹ kế của Lãnh Tuyên, nhân vật Antagonist) bước vào. Bà ta mặc một chiếc váy dạ hội sang trọng, vẻ mặt lạnh lùng và sắc sảo.
"Mạc tiểu thư," Bà ta nói, giọng nói sắc như dao cạo. "Cô đang làm gì ở đây sớm thế? Lẽ ra giờ này cô phải về nhà rồi chứ?"
Mạc Băng đứng thẳng người. "Thưa Lãnh Phu Nhân, tôi vừa hoàn thành việc giao bài tập sáng sớm cho Lãnh Tuyên, theo yêu cầu của cậu ấy."
Lãnh Tuyên bước ra từ phòng ngủ, bình tĩnh khoác áo choàng tắm.
"Mẹ," Anh ta lạnh lùng nói. "Mẹ đang làm gì ở đây? Mẹ biết rõ không được phép vào phòng tôi mà không báo trước."
Lãnh Phu Nhân liếc nhìn hai người, ánh mắt dừng lại ở chiếc áo sơ mi hơi nhăn của Mạc Băng và vẻ mặt có chút bối rối của cô.
"Ta chỉ muốn kiểm tra xem con có chịu học hành tử tế không thôi. Ta nghe nói con bắt đầu rất chăm chỉ với gia sư này." Bà ta tiến đến bàn học, cố tình liếc nhìn khắp phòng, dò xét.
Bà ta đi ngang qua chiếc máy ảnh, nhưng không hề chú ý. Chiếc máy ảnh đó, nếu nó đã ghi lại cảnh Mạc Băng bước vào hoặc ra khỏi phòng ngủ, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.
Mạc Băng hít một hơi sâu, cô biết, chiến trường đã chuyển từ tình cảm sang sinh tử. Tình yêu cấm kỵ của họ đã bị đặt trên bờ vực thẳm.
"Vâng, Lãnh Tổng đã thuê tôi để đảm bảo điểm số của cậu ấy," Mạc Băng nói, giọng nói sắc lạnh và đầy tự tin. "Và tôi sẽ làm mọi thứ cần thiết để hoàn thành công việc của mình."
Lãnh Phu Nhân cười khẩy, nhưng ánh mắt bà ta vẫn đầy nghi ngờ. Bà ta biết, có gì đó không đúng.
"Vậy thì tốt. Ta sẽ thường xuyên kiểm tra. Đừng để ta thấy con thất bại, Mạc tiểu thư. Hoặc... thấy con vượt quá giới hạn."
Bà ta quay người rời đi. Lãnh Tuyên đóng cửa lại, thở dài.
"Anh phải gỡ cái máy ảnh đó." Mạc Băng thì thầm, chỉ vào chiếc camera.
"Không phải anh," Lãnh Tuyên nhìn chiếc máy ảnh, ánh mắt tối sầm. "Anh chưa bao giờ dùng camera trong phòng ngủ. Đó là của Mẹ kế. Bà ta cài đặt nó khi anh đang ngủ."